MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới trăng, em là của anhChương 7: Bóng tối giam giữ

Dưới trăng, em là của anh

Chương 7: Bóng tối giam giữ

1,185 từ · ~6 phút đọc

Đêm tối bao phủ rừng Linh Nguyệt, ánh trăng chỉ le lói qua kẽ lá. Ngọc Nhân đứng trước cánh cổng ma thuật màu đen, tay bị trói bởi dây tơ năng lượng phát sáng xanh lam nhấp nháy, thân hình cô bị kéo về phía bên trong thế lực dị giới. Sinh vật khổng lồ đứng xung quanh, đôi mắt đỏ rực, đầy sát khí. Cô cố hít sâu, nhưng tim đập nhanh đến mức như muốn vỡ tung.

“Em… phải làm sao bây giờ?” Ngọc Nhân thầm thì, ánh sáng bạc trong cơ thể yếu ớt phát ra, nhưng không đủ phá vỡ lớp năng lượng bao quanh. Cô cảm thấy sợ hãi chưa từng có, nhưng trong lòng cũng dâng lên một niềm quyết tâm: không thể bỏ cuộc.

Ngay lúc đó, từ phía rừng, một luồng khí bạc lóe lên, tiếng gió rít qua cây cối, Hàn Ngọc Hành xuất hiện. Anh đứng trên mặt đất rung chuyển, ánh mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào nơi Ngọc Nhân đang bị giam giữ. “Ngọc Nhân! Giữ vững! Ta đến cứu ngươi.”

Cô nghe tiếng anh, trái tim như trào dâng sức mạnh. Cô tập trung vào ánh sáng trong tay, ánh sáng bạc bùng lên mạnh hơn, len lỏi qua những sợi năng lượng xanh lam, nhưng lớp bẫy quá mạnh, dường như đang phản công lại cô, khiến năng lượng của cô bị xé nhỏ.

Hàn Ngọc Hành lao tới, từng bước một đầy uy nghiêm, tay vung ra, luồng khí bạc xung quanh anh tạo ra một lớp bảo vệ cứng rắn. Anh kết hợp lực khí của mình với ánh sáng của cô, ép lớp năng lượng giam giữ rung lên. Sinh vật xung quanh gầm gừ, nhảy xổ về phía họ, nhưng ngay lập tức bị tấm khiên bạc chắn lại.

Ngọc Nhân cảm thấy cơ thể nóng lên, ánh sáng trong cơ thể và luồng khí của anh hòa vào nhau, tạo ra sức mạnh vượt trội. Cô chợt nhận ra rằng nếu muốn thoát ra, cô phải hoàn toàn tin tưởng và phối hợp nhịp nhàng với Hàn Ngọc Hành.

Nhưng sinh vật khổng lồ lao tới mạnh mẽ hơn, lớp năng lượng xanh lam ép cô lùi lại, chân cô run run. Cô bất giác kêu lên, cảm giác như toàn bộ sức lực trong cơ thể đang bị hút cạn. Hàn Ngọc Hành trầm giọng: “Ngươi phải nhắm vào khoảng trống! Không phải sức mạnh, mà là chiến thuật!”

Ngọc Nhân nhắm mắt, hít sâu, tập trung vào từng khoảng trống trong lớp năng lượng. Cô tìm thấy một điểm yếu nhỏ, nơi năng lượng xanh lam giao nhau tạo ra khe hở. Cô dồn toàn bộ sức mạnh vào đó, ánh sáng bạc từ lòng bàn tay bùng lên dữ dội, len lỏi vào khe hở, phá vỡ phần năng lượng yếu nhất. Sinh vật xung quanh rú lên, nhưng lớp năng lượng giam giữ bắt đầu tan rã.

Hàn Ngọc Hành vung tay một lần nữa, luồng khí bạc đập mạnh vào những sinh vật còn lại, đẩy chúng lui ra xa. Cuối cùng, lớp năng lượng xanh lam tan biến, và Ngọc Nhân rơi vào vòng tay anh, thở dồn dập, toàn thân mệt lả.

Cô dựa vào anh, cảm giác vừa sợ hãi vừa ấm áp trào dâng. Hàn Ngọc Hành đặt tay lên vai cô, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn uy nghiêm: “Ngươi đã làm tốt. Nhưng đây chỉ là thử thách đầu tiên. Những kẻ đã nhắm vào ngươi sẽ còn mạnh hơn và tinh vi hơn nhiều.”

Ngọc Nhân ngẩng đầu, nhìn anh, trái tim vừa lo lắng vừa tin tưởng. Cô nhận ra rằng từ lúc này, sức mạnh của cô không chỉ là để tự vệ mà còn là để phối hợp với anh, để tồn tại và vượt qua mọi nguy hiểm.

Khi trở về căn nhà cổ, Ngọc Nhân vẫn mệt mỏi, tay run run nhưng ánh sáng bạc vẫn âm ỉ trong lòng bàn tay. Cô ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt, nhắc nhở cô rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Trái tim cô vẫn chưa bình ổn sau trải nghiệm bị giam giữ, nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp kỳ lạ – cô biết rằng Hàn Ngọc Hành sẽ luôn ở bên, dù nguy hiểm đến đâu cũng không bỏ rơi cô.

Nhưng đêm nay, một dấu hiệu lạ xuất hiện. Một luồng năng lượng mờ tối, khác với những sinh vật trước đây, len lỏi quanh rừng Linh Nguyệt, như đang quan sát và tính toán bước đi tiếp theo. Ngọc Nhân cảm nhận được mối nguy hiểm mới, không chỉ là sinh vật, mà là âm mưu tinh vi của thế lực dị giới.

Hàn Ngọc Hành đứng sau cô, đặt tay lên vai cô, ánh mắt nhìn xa xăm. “Âm mưu này không chỉ nhắm vào năng lực của ngươi. Nó còn muốn dùng ngươi làm con cờ, để kiểm soát cả thế giới huyền bí. Ngươi phải chuẩn bị tinh thần cho những bước thử thách tiếp theo.”

Ngọc Nhân cúi đầu, lòng dâng lên cảm giác lo lắng lẫn quyết tâm. Cô biết rằng mình đã không còn con đường quay lại; từ giây phút này, mỗi bước đi đều phải cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi lần luyện tập đều phải hoàn hảo. Nhưng bên cạnh cô luôn có Hàn Ngọc Hành, người không chỉ dẫn đường mà còn là chỗ dựa tinh thần, ánh mắt dịu dàng và uy nghiêm khiến trái tim cô rung lên từng nhịp.

Khoảng khắc yên tĩnh ngắn ngủi trôi qua, nhưng cả hai đều cảm nhận được sự hiện diện của thế lực dị giới gần kề, như những bóng ma lặng lẽ theo dõi từng bước chân. Ngọc Nhân nhắm mắt, hít sâu, ánh sáng bạc lan tỏa khắp cơ thể, không còn sợ hãi mà tràn đầy quyết tâm.

Cô biết rằng thử thách chưa kết thúc. Những sinh vật, những kẻ thù, và cả âm mưu tinh vi đang chờ đợi phía trước. Nhưng lần này, cô không đơn độc. Hàn Ngọc Hành đứng bên, là chỗ dựa, là động lực, và là người khiến cô cảm thấy dũng cảm hơn bao giờ hết.

Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng chiếu thẳng vào căn phòng, soi rõ gương mặt Ngọc Nhân đang ánh lên ánh sáng bạc. Trong giấc mơ, cô thấy Hàn Ngọc Hành đứng trên đỉnh núi, ánh mắt sâu thẳm dõi theo cô, giọng nói vang vọng: “Ngươi sẽ phải đối mặt với những âm mưu chưa từng tưởng tượng… và không còn đường quay lại.”

Ngọc Nhân tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, tim đập dồn dập. Ánh trăng vẫn treo trên bầu trời, nhắc nhở cô rằng thế giới huyền bí đầy nguy hiểm, kỳ diệu và chưa biết đâu là lối thoát. Nhưng bên cạnh cô luôn có Hàn Ngọc Hành, và từ giây phút này, cô biết rằng mối quan hệ giữa họ sẽ còn căng thẳng, ngọt ngược, và sâu đậm hơn bất cứ lúc nào.