MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủEm Là Điều Tuyệt Vời Nhất Của AnhChương 42: Bị bệnh

Em Là Điều Tuyệt Vời Nhất Của Anh

Chương 42: Bị bệnh

769 từ · ~4 phút đọc

Còn về phía hắn thì đang lái xe thì cảm thấy khó chịu trong người, nhưng hắn vẫn để ý rõ ràng một người nhân viên của công ty hắn đi cùng với Vũ Hạo Văn, trước mắt khá mờ ảo vội dừng xe lại sau đó lấy chai nước ra uống đại viên thuốc cảm có trong túi lúc sáng hắn đã đem theo phòng hờ.

Vội rút điện thoại ra chụp lại hình của người nhân viên đó gửi cho Tống Xuân Lăng, sau đó điện cho Tống Xuân Lăng.

"Mau cử người đi điều tra nhanh, là nhân viên của công ty mình"

"Được rồi"

"Mà đó chẳng phải Vũ Hạo Văn sao? Tên bất tài đó..."

"Đừng khinh thường hắn.... mau điều tra đi, hắn muốn khiêu chiến, được để tôi cho hắn khiêu chiến, trò chơi dần vui rồi đây"

Sau khi uống xong viên thuốc thì hắn thấy cũng đỡ hơn tỉnh hơn lúc nãy, bỗng điện thoại vang lên.

"Thế Minh có lẽ hôm nay em sẽ về trễ nên anh không cần rước em, có gì Lỵ An đưa em về hôm nay mẹ cậu ấy lên cơn đau tim rồi phải nhanh phẫu thuật gấp nên anh ở nhà ngủ sớm nhé uống thuốc vào, hôm nay em thấy anh xanh lắm đấy"

"Ừm, được rồi bác ấy nặng hơn anh nên hãy gáng chữa trị đi "

"Ừm" ngắt điện thoại nghe giọng hắn lúc nãy hình như khá buồn, nhưng cô biết làm sao được vì tình hình bác gái khá nghiêm trọng.

Vừa đến công ty Tống Xuân Lăng cũng vừa từ thang máy bước ra thấy hắn đi chao đảo đỡ lấy hắn.( mùi đam mẽo đâu đây khựa khựa)

"Người anh em... sao thế? Sao xanh xao vậy?"

"Hơi chóng mặt thôi.... sao rồi, đã điều tra chưa?"

"Đang đi điều tra khoảng tối tối sẽ có tin cho cậu"

"Sao tên bất tài đó dám khiêu chiến với cậu chứ? Hắn muốn lấy trứng chọi đá à?"

"Có lý do cả và tôi biết lý do của hắn"

"Sao sao???? Có phải là dành gái không? Haha đoán cái này không đúng mới là lạ "

"Đúng rồi đấy..."

"Đại tẩu thật là chắc khuynh nước khuynh thành lắm, càng ngày càng nôn nóng muốn biết mặt quá"

"Ê, nè đi đâu vậy?"

"Bảo mọi người vào họp nhanh!!!"

"Mọi người mau vào họp"

[.....]

"Ủa sao nay lại họp?"

"Họp đột xuất vậy ta..."

"Nghe nói là bắt gặp nhân viên chúng ta đi cùng với giám đốc của Vũ Thị đấy"

"Ra là vậy người đó sớm bị sa thải thôi"

________________

Sau khi cuộc họp kết thúc thì Dương Thế Minh lái xe về nhà ghé tiệm thuốc sau đó mua chút cháo, xem ra phải tự chăm sóc rồi.

Đi từ từ vào nhà một lúc thì cảm giác choáng váng cộng thêm phần nhức đầu làm hắn đứng không vững. Hắn dùng sức lắc lắc cái đầu rồi vịnh vào tường bước từng bước nhỏ đi về phía cầu thang.

" Khụ... khụ... khụ..." Kiểu này không ổn rồi,

với tay mở tủ lạnh lấy chai nước tu một hơi rồi trèo lên giường đắp chăn. Nhức đầu chưa đỡ hơn mà còn có thêm tình trạng nóng lạnh nữa làm hắn loay hoay tung chăn rồi lại đắp chăn khoảng 15 phút sau hắn mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trong khi đó cô đang tiến hành ca phẫu thuật nhưng trong lòng vẫn bồn chồn không yên, Lăng Đức thấy mồ hôi trên tráng cô chảy xuống kèm với gương mặt lo lắng.

"Cô ổn chứ bác sĩ Niệm? Cô làm được không vậy? Tôi thấy cô không tập trung lắm"

"Không sao tôi ổn mà"

"Niệm Niệm, tớ thấy sắc mặt cậu không ổn hay cậu về nghỉ ngơi đi.. cứ để tớ và bác sĩ Lăng Đức và Trần Anh cậu đừng lo.... mẹ tớ sẽ ổn mà"

"Không được tớ không thể để các người ở đây mà về nghỉ ngơi được cũng không thể bỏ mặt cậu Lỵ An"

"Cứ nghỉ ngơi đi, Lăng Đức cũng là bác sĩ giỏi nhất ở đây đấy cậu còn lo?" w●ebtruy●enonlin●e●com

"Vậy nhờ mọi người vậy tôi về đây, có gì cứ gọi cho tôi"

Cô chạy thật nhanh ra ngoài sau đó thay đồ lấy áo khoác mặc vào vội bắt taxi về, linh cảm không tốt. Cầm điện thoại lên gọi nhưng hắn không bắt máy"đợi em, đừng làm sao đấy!!!"