Trong khách sạn, Tô Vũ cảm thấy bồn chồn không yên. Đây là lần đầu tiên cô dùng phần mềm hẹn hò để tìm bạn tình một đêm.
Chàng trai kia đang tắm, nghe tiếng nước chảy rầm rầm, Tô Vũ bỗng thấy hối hận. Cô thấy mình không nên vội vàng như vậy, họ mới chỉ quen nhau trên mạng vài ngày, thậm chí còn chưa xem ảnh đối phương mà đã hẹn gặp mặt ở khách sạn. Khi chàng trai bước ra, Tô Vũ thẹn thùng ngẩng đầu lên.
“Tại sao lại là em?” Tô Vũ nhìn cậu ta với vẻ mặt ngơ ngác, đây chẳng phải là em trai Lâm Mộ của mình sao?
Lâm Mộ đáp: “Câu này phải để em nói mới đúng chứ, chị gái của em? Bên ngoài thì đoan trang thế mà sau lưng lại chơi loại phần mềm này à.”
Tai Tô Vũ đỏ bừng lên: “Chị không thèm chơi mấy thứ này với em.” Cô đứng dậy định bỏ đi.
Lâm Mộ giữ chặt tay cô, đè cô xuống giường: “Muốn đến là đến, muốn đi là đi sao? Đâu có dễ dàng như vậy?”
Mùi sữa tắm thơm ngát ập vào mặt, sức lực của cậu ta rất lớn khiến Tô Vũ không thể cử động. Trên người Lâm Mộ chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cơ bắp cường tráng cùng làn da màu lúa mì làm Tô Vũ không biết phải nhìn vào đâu. Cô quay mặt đi, né tránh ánh nhìn chăm chú của Lâm Mộ: “Thả chị ra, đồ biến thái!”
“Biến thái? Chị à, ở trên mạng chị đâu có nói như thế.” Lâm Mộ vén áo cô lên.
Trước khi gặp mặt, hai người từng ước định là không mặc áo lót. Vì vậy lúc này Tô Vũ không có nội y, núm vú do ma sát với lớp quần áo mà trở nên vừa cứng vừa đỏ.
Ngực cô không phải quá lớn nhưng hình dáng nhìn rất đẹp, nhũ hoa giống như hai quả anh đào nhỏ đỏ mọng khiến Lâm Mộ nhìn đến mức miệng khô lưỡi đắng.
Vốn dĩ cậu ta chỉ muốn hù dọa cô một chút, thế nhưng sau khi nhìn thấy cảnh này, cậu không thể kiềm chế được nữa.
Lâm Mộ cúi đầu liếm láp đầu vú cô, cảm giác mềm mại như kẹo dẻo. Cậu ta vừa liếm bên này, vừa dùng tay xoa nắn bên còn lại.
Đây là lần đầu tiên núm vú của Tô Vũ bị người khác đùa giỡn, cảm giác hoàn toàn khác biệt so với khi cô tự sờ vào.
Núm vú Tô Vũ vừa cứng vừa ngứa, giữa hai chân rỉ ra chất lỏng trong suốt, toàn thân như bị điện giật. Cô không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ: “A… Lâm Mộ, dừng tay lại cho chị.”
Nghe thấy tiếng thở dốc của cô, vật khổng lồ dưới thân Lâm Mộ căng cứng đau nhức, cậu ta rất muốn phát tiết ra ngoài.
Cậu ngẩng đầu nhìn gương mặt đỏ ửng của cô, trông cô vừa cự tuyệt vừa lẳng lơ mời gọi cậu. Cuối cùng, cậu quyết định lấy một sợi dây thừng trong ba lô.