MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÉp Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)Chương 397: Không phải là thích, mà là yêu sâu đậm (7)

Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 397: Không phải là thích, mà là yêu sâu đậm (7)

574 từ · ~3 phút đọc

Bây giờ là buổi tối, nơi này không có người, cảnh sát kia không yên lòng, lại sợ cô xảy ra chuyện gì liền vội vàng khóa kỹ xe, vượt qua rào chắn, liền đuổi theo Tần Chỉ Ái.


Cô mang giày cao gót, bước đi xiêu vẹo, nhiều lần suýt ngã.


Cảnh sát đi theo phía sau cô nhiều lần nhắc nhở: “Cẩn thận”, Tần Chỉ Ái cũng ghét đôi giày vướng bận, liền cởi giày, để chân trần chạy.Trên bờ sông toàn là vật cứng, đâm vào lòng bàn chân của Tần Chỉ Ái khiến cô đau đớn nhưng cô không quan tâm đến cảm giác của mình, đỏ mắt chạy còn nhanh hơn viên cảnh sát.


Cô đứng bên bờ sông, gọi tên của Cố Dư Sinh hai lần.


Bờ sông ban đêm rất yên tĩnh, yên tĩnh đến khiến người ta rối tinh rối mù, cô gọi tên Cố Dư Sinh hai lần xong lại quay người gọi Cố Dư Sinh ba lần nữa, lại đi dọc theo bờ sông.


Cô không biết cuối cùng mình đã đi bao xa nhưng mỗi một lần gọi ba chữ này, cô đều hy vọng có một giọng nói thanh đạm quen thuộc đáp lại cô một tiếng: “Ừ”, nhưng mỗi lần như vậy lại chỉ đổi lấy sự thất vọng.


Cô sợ nhất là loại thất vọng này, càng sợ sệt gọi tên hắn, đến cuối cùng, cổ họng cô đều phát đau, âm thanh phát ra khàn đến kỳ cục.


Lúc 12 giờ đêm, viên cảnh sát kia nhận được điện thoại.


Tần Chỉ Ái nghe trong điện thoại hình như là tiếng của người trong đội tìm kiếm.


Đôi mắt của cô sáng lên, không đợi được cảnh sát và người bên kia nói chuyện xong đã mở miệng hỏi: “Có phải tìm thấy anh ấy rồi không? Có phải có tin tức gì không? Bây giờ anh ấy đang ở đâu?”


Viên cảnh sát không dám nhìn vào ánh mắt mong chờ của Tần Chỉ Ái, hắn dừng lại một chút, lại mở miệng: “Còn chưa tìm thấy, mọi người đã tìm bảy tám tiếng đồng hồ, đã không còn hy vọng, chuẩn bị rút đội…”


Thân thể Tần Chỉ Ái lay động một cái, cô vốn tưởng rằng mình không còn nước mắt để khóc nữa nhưng nước mắt lại lần thứ hai rơi xuống, cô mở miệng nói: “Không đâu, sao có thể hết hy vọng? Nếu như anh ấy còn sống thì sao? Sao các người có thể từ bỏ như vậy chứ?”


Vớt bảy tám tiếng đồng hồ, mọi người đều mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, hơn nữa thời gian dài như vậy sợ là người kia cũng đã có chuyện không lành rồi, tìm ra thì cũng đã là xác chết, ngày mai tiếp tục tìm cũng đâu khác gì tìm ngay lúc này?


Viên cảnh sát giật giật môi, cũng không dám nói nhưng câu này cho cô nghe, chỉ nhìn cô.


Tần Chỉ Ái nhận thấy họ sắp rút quân, liền mở miệng cầu xin: “Cầu xin các người, tìm thêm một chút nữa, có thể tìm thêm chút nào thì hay chút ấy đi, cầu xin ông…”


Viên cảnh sát hít vài hơi, cuối cùng giơ tay lên đầu hàng nói: “Mọi người tìm lâu như vậy rồi, cũng tìm thêm nhiều lần rồi, thật sự là tìm không thấy, còn…”