MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGả Cho Chồng Thực Vật Nhà GiàuChương 15

Gả Cho Chồng Thực Vật Nhà Giàu

Chương 15

830 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, cả giới kinh doanh thành phố bùng nổ bởi một loạt tin tức chấn động. Hàng loạt công ty con do Hạ Trình bí mật điều hành bị đóng băng tài khoản, các dự án trọng điểm bị đình chỉ để thanh tra vì nghi vấn tham ô. Tại biệt thự nhà họ Hạ, Hạ Trình như con thú bị dồn vào đường cùng, hắn phát điên lao đến phòng ngủ của anh trai, mặc kệ sự ngăn cản của quản gia.

"Hạ Ti Yến! Đồ điên! Mày đã làm cái gì?" Hạ Trình đạp tung cửa phòng, gào thét.

Tuy nhiên, cảnh tượng bên trong không phải là một "người điên" đang co giật hay một "phế nhân" vô hồn. Hạ Ti Yến đang ngồi hiên ngang trên chiếc ghế bành bọc da cao cấp, bộ đồ ngủ lụa đã được thay bằng một chiếc sơ mi đen chỉnh tề, dù chưa thắt cà vạt nhưng khí thế bức người của anh khiến không gian dường như bị bóp nghẹt.

Bên cạnh anh, Tạ Thu đang ngồi trên bệ cửa sổ, tay cầm một ly sữa ấm, bình thản nhìn kẻ đang thất thế.

"Hạ nhị thiếu, sáng sớm đã ồn ào như vậy, không sợ tổn thọ sao?" Tạ Thu khẽ nhấp một ngụm sữa, giọng điệu mang theo sự mỉa mai mà Hạ Ti Yến đã "truyền dạy".

Hạ Trình đứng khựng lại, đôi mắt hắn dán chặt vào Hạ Ti Yến. Anh trai hắn đang nhìn hắn, đôi mắt ấy không hề có lấy một chút điên dại, mà là sự lạnh lùng, tỉnh táo đến tàn nhẫn.

"Mày... mày giả vờ?" Hạ Trình run rẩy, bước lùi lại một bước.

Hạ Ti Yến đặt máy tính sang một bên, chậm rãi đứng dậy. Đôi chân mà bác sĩ nói là "tàn phế" lúc này bước từng bước vững chãi trên sàn thảm. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào tim Hạ Trình. Anh cao hơn em trai mình nửa cái đầu, khi đứng đối diện, cái bóng của anh bao trùm hoàn toàn lấy kẻ thảm hại kia.

"Bát thuốc hôm qua... mùi vị không tệ." Hạ Ti Yến trầm giọng, bàn tay to lớn đột ngột bóp lấy cổ áo Hạ Trình, nhấc bổng hắn lên. "Nhưng em trai à, em quên mất một điều. Tất cả những gì em có, đều là do anh cho. Anh có thể cho em đứng trên đỉnh cao, thì cũng có thể khiến em rơi xuống vũng bùn sâu nhất."

"Anh... anh không thể làm vậy! Ông nội sẽ không để yên..." Hạ Trình lắp bắp, mặt mày xám ngoét.

"Ông nội?" Hạ Ti Yến cười lạnh, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Ông ta hiện tại đang bận giải trình với ban hội đồng quản trị về việc tại sao lại để một kẻ năng lực kém cỏi như em làm lũng đoạn tài chính công ty. Em nghĩ, giữa một phế nhân và một thiên tài đã tỉnh lại, ông ta sẽ chọn ai?"

Nói rồi, Hạ Ti Yến thẳng tay ném Hạ Trình ra cửa như ném một bao rác bẩn thỉu. "Cút. Từ hôm nay, tên của em sẽ không còn nằm trong gia phả nhà họ Hạ nữa."

Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt Hạ Trình. Hắn tuyệt vọng gào thét bên ngoài nhưng nhanh chóng bị vệ sĩ lôi đi.

Trong phòng, sự căng thẳng tan biến. Hạ Ti Yến quay sang nhìn Tạ Thu, thấy cậu đang nhìn mình với ánh mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ, trái tim anh bỗng mềm đi.

"Sao thế? Anh làm em sợ à?" Anh đi tới, bao lấy cơ thể nhỏ nhắn của cậu trong vòng tay.

Tạ Thu đặt ly sữa xuống, vòng tay ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào ngực anh nũng nịu: "Không sợ, anh của em ngầu nhất thế giới! Nhưng mà... anh đứng lâu như vậy chân có mỏi không?"

Hạ Ti Yến bật cười, anh bế thổng cậu lên, tiến về phía chiếc giường lớn. "Chân không mỏi, nhưng 'chỗ khác' thì có chút bứt rứt. Thu Thu, em có biết phần thưởng cho người chiến thắng là gì không?"

Tạ Thu đỏ mặt, cậu cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt của người đàn ông này. Không còn là sự giả vờ, không còn là sự kìm nén. Anh đặt cậu xuống nệm, thân hình to lớn phủ lên, đôi bàn tay bắt đầu tháo gỡ những rào cản cuối cùng.

"Hôm nay không cần làm bệnh nhân nữa, anh muốn làm... chồng em đúng nghĩa."

Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy bao trùm lấy Tạ Thu. Trong ánh nắng sớm mai, tiếng rên rỉ ngọt ngào và nhịp tim đập loạn nhịp một lần nữa vang vọng, đánh dấu sự khởi đầu của một vương triều mới, nơi Hạ Ti Yến là vua, và Tạ Thu là bảo bối duy nhất mà anh nguyện dùng cả đời để sủng ái.