MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGấm RáchChương 6

Gấm Rách

Chương 6

369 từ · ~2 phút đọc

Cô vùng ra một lát, anh lại lập tức buông tay. Cô quay người nhìn anh: “Tôi cần tiền gấp, chắc anh cũng biết.”

Anh cười một lát, cũng đi ra. “Lần đầu tiên cô đến New York phải không, tôi đưa cô đi thăm quan, tôi chắc sẽ là một hướng dẫn viên đủ tiêuchuẩn, tôi học ở đây 4 năm.”

Cô đành đồng ý, theo anh đi rangoài. Anh không đem theo thư ký và lái xe, tự mình lái xe đưa cô đi dulịch. Lần đầu tiên cô thấy anh lái xe, dáng vẻ rất nghiêm túc. Bìnhthường anh đều rất linh động, giống như là nước, trong chớp mắt đã biếnthánh một dáng vẻ khác. Do đó không biết vì sao, cô cười cười. Nhưng lại khiến anh nhìn thấy, hỏi: “Cô cười cái gì?”

Cô giật bắn mình,chần chừ một lát mới nói: “Tôi đang nghĩ dáng vẻ trong phòng làm việccủa anh, có phải là rất nghiêm túc như bây giờ không.”

Anh cười một lát: “Gần như vậy, dù gì các thư ký đều từng oán trách. Trong phòng làm việc tâm trạng của ai có thể tốt hơn chứ? Mệt đến gần chết còn phải giả vờ hòa nhã cho cấp dưới nhìn, mà đâu phải họ phát lương cho tôi.”

Cô cười cùng anh. Anh liếc cô một cái: “Cô rất sợ tôi?”

Tim cô lại đập mạnh, cô nói nho nhỏ: “Tôi đương nhiên là sợ. Anh là con đường sống duy nhất của tôi.”

Anh lại cười: “Đây quả thật là lời nói thật. Cô biết không thể giở tròtrước mặt tôi, cho nên dứt khoát trung thực——Giống như là biết rõ khôngbằng Chúc Giai Giai, dứt khoát mặt bộ quần áo bình thường nhất.”

Sự lạnh lẽo trong trái tim cô lại trào lên: Anh ta quả thật là nhìn thấu cô!

Anh nói: “Vậy, bây giờ cô lại đang sợ hãi, đúng không?”

Cô không nói, anh lại nói: “Sợ tôi là tốt. So với yêu tôi còn tốt hơn nhiều.”

Cô kinh ngạc nhìn anh, anh mỉm cười: “Tôi quên không nhắc nhở cô——-Nhất định không được yêu tôi, tôi không chịu được phiền phức.”