1,104 từ
Sáng hôm nay, bầu trời thu trong xanh, ánh nắng nhẹ chiếu qua những tán lá vàng rơi, tạo nên cảnh vật vừa dịu dàng vừa tràn đầy sức sống. Lâm Tử Vy thức dậy với tâm trạng vừa háo hức vừa hồi hộp. Cô ngồi bên cửa sổ phòng ký túc xá, nhâm nhi tách trà nóng, nhìn ra con phố nhỏ rợp lá, và tự nhủ: “Hôm nay… chắc chắn sẽ là một ngày đặc biệt. Một khoảnh khắc bất ngờ sẽ đến, em cảm nhận được.”
Cô chuẩn bị thật kỹ: chiếc váy liền màu xanh nhạt, áo khoác mỏng màu trắng, tóc buông tự nhiên. Trước gương, cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười: “Phải thật tự tin, nhưng cũng đừng quá lo lắng. Anh ấy sẽ nhận ra nếu em bối rối quá mức.”
Ra khỏi ký túc xá, cô bước qua con phố nhỏ rợp lá vàng, cảm nhận không khí thu se lạnh. Quán cà phê quen thuộc đã mở cửa, mùi cà phê rang nồng hòa lẫn hương bánh ngọt thơm thoang thoảng.
Vừa bước vào quán, cô thấy Hạ Minh Thần đã ngồi ở góc quen thuộc, ánh mắt lạnh lùng nhưng dịu dàng dõi theo cô. Họ chạm mắt nhau, tim cô rung lên. Anh nhếch môi một chút, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt điềm tĩnh của anh.
“Chào buổi sáng, cô Tử Vy.” Giọng anh trầm, đều nhưng hôm nay có một chút ấm áp lạ thường.
“Chào anh…” Cô hơi ngượng ngùng, ngồi xuống, tim đập nhanh nhưng cố tỏ ra bình thường.
Họ trò chuyện thân mật, không khí vừa gần gũi vừa hài hước. Khoảng cách giữa họ đã rút ngắn đáng kể, nhưng vẫn còn giữ vẻ bí ẩn đặc trưng của Hạ Minh Thần.
Sau bữa sáng, anh bất ngờ nói: “Cô Tử Vy… hôm nay tôi có một việc muốn cô tham gia cùng tôi. Một trải nghiệm nhỏ, nhưng sẽ là khoảnh khắc đáng nhớ.”
Cô hơi ngạc nhiên, ánh mắt mở to: “Anh… việc gì vậy?”
Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Đi thôi… tất cả sẽ là bất ngờ.”
Họ rời quán cà phê, đi dọc con phố nhỏ rợp lá vàng, đến một con đường dẫn lên đỉnh đồi ven hồ. Gió thu thổi nhẹ, những chiếc lá vàng bay theo từng cơn gió, tạo thành cảnh tượng lãng mạn như trong những câu chuyện ngôn tình mà cô từng đọc.
Khi đến đỉnh đồi, trước mắt cô hiện ra khung cảnh tuyệt đẹp: hồ nước lung linh phản chiếu ánh mặt trời, những ngọn cây rung rinh theo gió, ánh sáng vàng rọi xuống mặt hồ tạo thành những vệt sáng lung linh.
“Wow…” Cô thốt lên, mắt mở to. “Đẹp quá… anh biết em sẽ thích mà.”
Anh nhếch môi cười nhẹ: “Tôi muốn cô có một khoảnh khắc bất ngờ, và tôi muốn khoảnh khắc này là của chúng ta.”
Cô đỏ mặt, tim rung lên. Cảm giác vừa hồi hộp vừa hạnh phúc trào dâng. Họ đứng cạnh nhau, tay trong tay, tận hưởng cảnh vật tuyệt đẹp, và sự im lặng không hề ngột ngạt, mà ngược lại, khiến trái tim họ gần nhau hơn.
Bỗng một cơn gió mạnh thổi qua, làm vài sợi tóc cô bay tung. Anh lập tức đưa tay giữ, ánh mắt dừng lại nơi khuôn mặt cô, lạnh lùng nhưng đầy sức hút:
“Cô ổn chứ?”
“Ừ… em ổn. Cảm ơn anh.” Cô đỏ mặt, tim vừa bồi hồi vừa vui sướng.
Khoảnh khắc ấy khiến cô cảm nhận rõ sự quan tâm và gần gũi của anh. Họ tiếp tục đi dạo quanh đỉnh đồi, ánh nắng chiếu sáng mặt hồ, cảnh vật xung quanh trở nên lung linh, huyền ảo.
Bỗng, Hạ Minh Thần dừng lại, giọng trầm:
“Cô Tử Vy… tôi muốn tạo một khoảnh khắc đáng nhớ nữa.”
Cô hơi sững lại, mắt mở to: “Anh… làm sao vậy?”
Anh đưa tay, kéo cô sát vào gần, ánh mắt sâu hun hút:
“Nhắm mắt lại, tôi muốn cô tin tưởng tôi.”
Cô đỏ mặt, tim rung động mạnh mẽ, nhưng vẫn nhắm mắt theo lời anh. Anh nhẹ nhàng nâng tay cô, đặt vào tay anh, và họ cùng nhau ngắm nhìn cảnh vật, tận hưởng sự yên bình, gần gũi.
Khoảnh khắc ấy, cả hai im lặng, chỉ nghe tiếng gió xào xạc qua lá, tiếng nước vỗ nhẹ, cảm giác vừa hồi hộp vừa ấm áp. Họ không cần lời nói, chỉ cần nhìn nhau, cảm nhận sự kết nối sâu sắc.
Sau đó, anh bất ngờ hỏi: “Cô Tử Vy… nếu có một điều bất ngờ xảy ra, cô có tin tưởng tôi không?”
Cô đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh: “Em… em tin anh. Dù chuyện gì xảy ra, em biết anh sẽ không bỏ em.”
Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Ừ… tôi cũng tin cô.”
Khoảnh khắc ấy, họ cùng cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự lo lắng và trông đợi. Những khoảnh khắc bất ngờ xen lẫn thân mật tạo nên sự gần gũi và đáng nhớ.
Trên đường trở về, ánh nắng chiều rọi qua lá vàng, tạo thành những vệt sáng lung linh. Họ đi bên nhau, tay trong tay, trò chuyện về những điều nhỏ nhặt, chia sẻ những câu chuyện chưa từng kể.
Khi trời tối, ánh đèn đường phản chiếu trên mặt hồ tạo thành những vệt sáng lung linh. Anh mở ô che cho cô, ánh mắt sâu hun hút, lạnh lùng nhưng đầy sức hút:
“Cô ổn chứ?” Giọng anh trầm, dịu dàng.
“Ừ… em ổn. Cảm ơn anh.” Cô đỏ mặt, tim rung lên.
Trước khi chia tay, anh bất ngờ kéo cô lại gần, nắm tay cô thật chặt, giọng trầm nhưng dịu dàng:
“Ngày mai… chúng ta gặp lại nhé. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn ở bên cô.”
Cô mỉm cười, tim vừa bồi hồi vừa vui sướng: “Vâng… em mong vậy.”
Về đến ký túc xá, cô ngồi bên cửa sổ, nhấp một ngụm trà nóng, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Cô tự nhủ: “Hôm nay… thật sự là một khoảnh khắc đáng nhớ. Anh ấy… lạnh lùng nhưng khiến tôi không thể rời mắt. Tôi… muốn hiểu anh hơn, và tôi biết, câu chuyện giữa chúng tôi mới chỉ bắt đầu.”
Trong bóng tối, ánh đèn ngoài phố phản chiếu trái tim cô – vừa ngập tràn hi vọng, vừa đầy bối rối. Cô biết rằng, bất ngờ, thử thách, và những khoảnh khắc lãng mạn là cơ hội để tình cảm giữa cô và Hạ Minh Thần tiến triển sâu sắc, đầy cảm xúc và chân thật.