MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGhi Lại Khoảng Trống Của EmChương 11: Cái giá của sự kiêu ngạo

Ghi Lại Khoảng Trống Của Em

Chương 11: Cái giá của sự kiêu ngạo

1,137 từ · ~6 phút đọc

“Không phải việc của cô thì sao chứ!” – Bạch Tư Kỳ hất cằm, giọng chua ngoa vọt lên giữa đại sảnh. – “Tôi bảo làm thì cô cứ làm! Mới đến công ty mà đã không biết nghe lời tiền bối. Tưởng bấu được ông lớn thì giỏi lắm à?”

Cô ta cười lạnh, ánh mắt quét qua bộ Chanel giới hạn mà Sênh Uyển Khanh tặng.

“Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ biết điều mà cụp đuôi làm người. Còn cô thì sao? Vừa vào đã dám ngẩng mặt. Để chuyện này lan ra ngoài, còn gì mất mặt hơn!”

Cả giọng nói, cả thái độ đều chứa đầy khinh miệt.

Bạch Tư Kỳ đã làm ở Thẩm thị hơn năm năm, khôn khéo nịnh nọt, lại biết cách tạo ấn tượng tốt với lãnh đạo. Nhờ vậy cô ta được cả hai vị “Tổng giám đốc họ Thẩm” ưu ái vài lần, tự cảm thấy bản thân có địa vị không thấp. Với cô ta, dạy dỗ một trợ lý mới như Sênh Tử Cẩn chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí còn là một cách để thể hiện “quyền lực” trước người mới.

“Tránh ra.” – Sênh Tử Cẩn lạnh nhạt nói, không thèm tranh cãi. Buổi sáng cô đã vội, chẳng có tâm trạng đôi co với thể loại người này.

Cô nghiêng người tránh, dùng tập tài liệu khẽ gạt nhẹ cánh tay đang chắn đường của Bạch Tư Kỳ, bước thẳng về văn phòng như thể người kia không hề tồn tại.

“Con khốn! Đứng lại cho tôi!” – Bạch Tư Kỳ bị làm mất mặt giữa chốn đông người, liền gào lên chói tai.

Tiếng hét đột ngột ấy khiến toàn bộ văn phòng quay đầu nhìn. Những ánh mắt tò mò, hóng hớt lập tức đổ dồn về phía hai người.

Đúng lúc đó —

🎯 Thẩm Siêu được Triệu Chí Hào đẩy xe lăn đến góc hành lang. Nghe tiếng ồn, anh hơi nghiêng đầu ra hiệu dừng lại, ánh mắt thâm sâu, lạnh nhạt quan sát mọi diễn biến như đang xem một trò hề không mấy thú vị.

Cùng lúc ấy—

“Chuyện gì thế này?” – Một giọng nam trầm, lạnh băng vang lên từ phía sau đám đông. – “Giờ làm việc mà ai cũng rảnh rỗi vậy à?”

Là Thẩm Gia Diệu.

Khí thế của anh xuất hiện như cơn gió lạnh quét qua phòng, sắc bén, không ai dám làm ồn thêm một tiếng.

Thấy anh đến, Bạch Tư Kỳ lập tức đổi sắc mặt, nước mắt lưng tròng như thể mình chính là nạn nhân.

“Tiểu Thẩm tổng…” – giọng cô ta mềm như bún – “Trợ lý mới của ngài thật ngạo mạn. Mới vào làm có mấy hôm mà đã dám đi trễ, lại còn tỏ thái độ với nhân viên cũ. Cô ta thật sự coi Tập đoàn Thẩm thị là nhà của mình rồi!”

Một vài người đứng gần cũng nhỏ giọng phụ họa, mong xuôi theo gió.

Nhưng giây tiếp theo—

“Thẩm thị vốn là của nhà họ Thẩm chúng tôi.” – Thẩm Gia Diệu liếc nhìn cô ta, giọng nhàn nhạt mà cứ như dao cắt. – “Cô ấy là em ruột của Uyển Khanh. Nói theo nghĩa nào đó… đúng là nhà của cô ấy.”

“Cái… cái gì cơ?” – Bạch Tư Kỳ đứng chết trân, mắt trợn to.

Cô ấy là… em gái vợ của Tiểu Thẩm tổng!?
Và cô ta… vừa lớn tiếng sỉ nhục em vợ của sếp trước mặt bao người?!

“Sao? Vẫn chưa hiểu?” – Giọng Thẩm Gia Diệu kéo cô ta về thực tại.

Anh tiếp tục, thong thả nhấn từng chữ:

“Cô ấy đi trễ là vì ngồi xe của tôi đến. Có ý kiến gì không?”

“Không… không ạ!” – Bạch Tư Kỳ tái mét, môi run run. – “Là hiểu lầm… tôi hiểu lầm rồi…”

“Không có gì phải hiểu lầm.” – Thẩm Gia Diệu cắt ngang – “Cô dùng tài liệu phòng kế hoạch để hù dọa trợ lý của tôi. Dù cô ấy chẳng phải em của Uyển Khanh, tôi cũng không dung thứ.”

Cơn lạnh lẽo từ giọng nói ấy làm cả dãy hành lang đông người im phăng phắc.

“Trước buổi trưa hôm nay,” – anh lạnh lùng ra lệnh – “tôi không muốn thấy cái tên Bạch Tư Kỳ trong hồ sơ nhân sự nữa.”

Nói dứt lời, Thẩm Gia Diệu nắm tay Sênh Tử Cẩn, kéo thẳng vào văn phòng của mình.

Những người còn lại chỉ biết trợn mắt nhìn theo, nghe tiếng giày của anh xa dần, mà trong lòng như vừa chứng kiến một cơn địa chấn.

Bạch Tư Kỳ sụp xuống ngay giữa sảnh, khóc lóc thảm thiết:

“Thẩm tổng! Tôi sai rồi! Xin ngài… xin ngài tha cho tôi lần này! Tôi còn phải nuôi cả nhà…”

Nhưng chẳng ai dám mở miệng cầu xin giúp cô ta. Trong Thẩm thị, không ai ngu đến mức chống lại ý của một người họ Thẩm.

Ở góc hành lang, Thẩm Siêu nhướng mày, khóe môi cong lên rất nhẹ — nụ cười không rõ ý nghĩa.

“Thú vị đấy.” – anh lẩm bẩm.

Triệu Chí Hào đẩy xe anh vào thang máy, cửa thép đóng lại, câu chuyện sáng nay chấm dứt.


Sau vụ việc này, cả Tập đoàn Thẩm thị như lan truyền một cuộc “cách mạng”.

Chỉ trong một buổi sáng, tất cả đã biết: cô trợ lý mới là em vợ được Tiểu Thẩm tổng đích thân che chở.

Từ đó trở đi, chẳng ai dám giở trò với Sênh Tử Cẩn. Ngược lại, nhiều người còn bắt đầu thân thiện thái quá, như thể cố ý lấy lòng.

Buổi chiều tan sở, khi vừa bước ra cổng, cô lại thấy chiếc Subaru quen thuộc đậu đó.

Nhìn thấy xe, cô mới nhớ — bản ly hôn vẫn nằm trong túi xách, chưa được đưa đi.

Không muốn đối mặt, cô lập tức rẽ sang hướng khác như hôm qua. May mắn thay, lần này Tề Khải không nhìn thấy cô. Một ngày yên bình cuối cùng cũng trôi qua.


Sáng hôm sau.

Vừa đến công ty, việc đầu tiên Sênh Tử Cẩn làm là in bản ly hôn. Cô gấp nó lại, cho vào bìa hồ sơ cứng rồi đặt cẩn thận trong túi.

Hôm nay… chuyện này phải kết thúc.

Quả nhiên, đến giờ tan làm, chiếc Subaru biển số 1319 đã đậu ngay trước cổng công ty, như một con thú săn mồi kiên nhẫn chờ đợi.

Cô hít sâu, siết chặt quai túi.
Ngón tay khẽ chạm vào bản ly hôn bên trong.

Không run.
Không sợ.
Không do dự.

Sênh Tử Cẩn kiên định bước về phía chiếc xe đang chờ