Cơn mưa đêm hè bất chợt trút xuống cửa kính phòng làm việc, phản chiếu ánh sáng trắng lạnh từ màn hình máy tính. Trần Khôi ngả người ra sau ghế da, cơn đau đầu âm ỉ sau chuỗi ngày làm việc căng thẳng. Hôm nay là ngày thứ ba An Nhiên đi vắng.
Cô nói cần một chuyến đi chữa lành, muốn tìm lại cảm hứng cho công việc thiết kế của mình. Khôi đã đồng ý, không phải vì muốn xa cô, mà vì anh biết sự ngột ngạt của cuộc sống hôn nhân bận rộn đôi khi cần một khoảng nghỉ.
Nhưng ngôi nhà lại trở nên vắng lặng đến khó chịu.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Khôi không ngước lên, tưởng là người giúp việc.
"Cà phê của anh đây, Khôi."
Giọng nói cất lên. Nó vẫn là giọng nói quen thuộc ấy, nhưng âm điệu lại mềm mại, gần gũi hơn một chút, tựa như một sợi tơ mỏng vừa chạm vào màng nhĩ.
Khôi ngước lên. An Chi, trong chiếc áo choàng tắm lụa mỏng của An Nhiên, bước vào. Mái tóc đen dài hơi ẩm, thả xõa mềm mại. Dưới ánh đèn, chiếc áo choàng màu rượu vang dường như quá rộng so với cô, nhưng lại làm nổi bật một cách khiêu khích xương quai xanh và đôi chân thon thả.
"Em... tưởng em đã ngủ rồi?" Khôi nhíu mày. Anh đã quen với An Nhiên sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh trong trạng thái này khi anh đang làm việc.
An Chi – lúc này đang mang cái tên và thân phận của An Nhiên – mỉm cười, một nụ cười mê hoặc và táo bạo hơn hẳn sự rụt rè thường thấy của chị mình. Cô đặt cốc cà phê xuống bàn, nghiêng người sát lại, mùi hương hoa nhài và xạ hương thoang thoảng từ làn da ẩm ướt của cô tràn vào không khí, làm Khôi hơi khựng lại.
"Em hơi khó ngủ," An Chi nói khẽ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào vai Khôi, ngón tay lướt qua lớp vải sơ mi. "Anh làm việc khuya quá. Em nhớ anh."
Câu nói này, từ miệng An Nhiên, thường sẽ là một lời than thở dịu dàng. Nhưng từ An Chi, nó lại mang theo một hàm ý gợi tình rõ rệt, một lời mời gọi không thể chối từ.
Khôi đột nhiên cảm thấy lồng ngực nóng lên. Anh nắm lấy cổ tay An Chi, ngón cái xoa nhẹ lên làn da mềm mại.
"Em hôm nay lạ lắm, An Nhiên," anh trầm giọng.
An Chi thở dốc nhẹ, đôi mắt nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh sự sắc lạnh và chiếm hữu trong ánh mắt Khôi.
"Em chỉ muốn... khác đi một chút. Anh không thích sao?" Cô buông một câu hỏi đầy khiêu khích.
Khôi đứng dậy, kéo An Chi áp sát vào mình. Khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô. Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên bờ môi mềm mại. Nụ hôn ban đầu chỉ là một sự thử nghiệm, một cách để Khôi xác nhận xem sự khác biệt này đến từ đâu.
Nhưng An Chi đáp lại, không phải bằng sự dịu dàng như An Nhiên thường làm, mà bằng sự mãnh liệt, táo bạo và có chút tuyệt vọng của riêng cô. Cái lưỡi tinh nghịch và nồng nhiệt của cô cuốn lấy anh, đốt cháy mọi nghi ngờ trong tâm trí Khôi, chỉ còn lại sự ham muốn bùng nổ.
Khôi buông cô ra, hơi thở nặng nề. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, đầy nghi ngờ nhưng cũng đầy say mê.
"Em... học từ đâu ra những điều này?" anh thì thầm, giọng khàn đặc.
An Chi vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại.
"Từ chính người chồng của em. Anh đã dạy em cách khao khát rồi, Khôi. Đừng dừng lại."
Lời nói đó, cùng với sự chủ động của cô, đã phá vỡ mọi rào cản lý trí của Khôi. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn nghĩ đến chuyến đi của An Nhiên, không còn nghĩ đến sự khác biệt lạ lùng này nữa. Anh chỉ cảm nhận được sự nóng bỏng, quyến rũ đang vây lấy mình.
Khôi ôm lấy An Chi, nhấc bổng cô lên, khóa môi cô bằng một nụ hôn chiếm hữu và nồng nhiệt hơn. Cánh cửa phòng làm việc khép lại, để lại không gian riêng tư cho cơn mưa đêm hè và hai con người đang bị cuốn vào vòng xoáy của ham muốn và lầm lỡ không thể cứu vãn.
Đó là đêm đầu tiên, An Chi thành công bước vào cuộc sống của anh rể bằng một thân phận giả mạo, gieo hạt giống phản bội và đam mê vào cuộc hôn nhân đang ngủ yên.