MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGia Phả Của Những Tiếng VỡChương 14: PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÔNG KHÓA

Gia Phả Của Những Tiếng Vỡ

Chương 14: PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÔNG KHÓA

568 từ · ~3 phút đọc

Thành phố vào mùa thay lá. Những cơn gió se lạnh thổi qua những con phố nhỏ, mang theo mùi của giấy mới và mực in từ các sạp báo ven đường.

An ngồi trong một tiệm sách nhỏ, lọt thỏm giữa những kệ gỗ cao ngất. Trên bàn là một tách cà phê bốc khói và tập bản thảo mới của cô — không còn là về quá khứ, không còn về họ Trần hay những tiếng vỡ. Đó là một tập tản văn về những người thợ thủ công cô gặp trên khắp đất nước, những người đang lặng lẽ tạo ra cái đẹp giữa đời thường.

"Chị An, có một độc giả muốn gửi cái này cho chị," người nhân viên tiệm sách đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ bọc trong giấy lụa trắng.

An mở hộp. Bên trong không phải là vàng bạc, cũng không phải một bí mật nào nữa. Đó là một chiếc móc khóa bằng đất nung đơn sơ, hình một mầm cây đang nhú lên từ một viên đá nứt. Kèm theo đó là một mảnh giấy nhỏ, nét chữ nắn nót của một người trẻ tuổi:

"Gửi tác giả, cảm ơn chị đã viết về những vết nứt. Nhờ cuốn sách của chị, em đã đủ dũng cảm để về nhà và nói lời xin lỗi bố mình sau mười năm im lặng. Hóa ra, cánh cửa ấy chưa bao giờ khóa, chỉ là em đã quá sợ hãi để chạm vào tay nắm."

An mỉm cười, một nụ cười không còn gợn chút u hoài. Cô nhận ra rằng, giá trị lớn nhất của một cuốn tiểu thuyết không nằm ở việc nó được bán bao nhiêu bản, mà ở việc nó trở thành chiếc chìa khóa cho một ai đó khác mở cánh cửa lòng mình.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi tiệm sách. Đường phố đông đúc người qua lại, mỗi người mang trong mình một gia phả, một nỗi niềm, một vết nứt riêng. Nhưng An không còn cảm thấy ngột ngạt khi nhìn vào sự hỗn loạn đó nữa. Cô thấy mình hòa vào dòng người, bình thản và tự do.

Cô ghé vào một tiệm hoa, chọn một bó hoa trà trắng. Không phải để đặt lên bàn thờ hay để tưởng nhớ một nỗi đau, mà chỉ đơn giản là để cắm vào chiếc bình thủy tinh trong vắt trên bàn làm việc của mình — chiếc bình không có vết nứt, phản chiếu ánh nắng chiều vàng óng.

Điện thoại của cô rung lên. Một cuộc gọi từ bác Tâm.

"An à, cây trà ở xưởng đã nở hoa rộ lắm. Bác và mẹ cháu đang chuẩn bị ít trà mới, rảnh thì về đây hít thở chút không khí nhé."

"Vâng, chiều mai cháu sẽ về," An đáp, giọng cô nhẹ nhõm như gió thoảng.

Cô cất điện thoại vào túi, bước đi thong dong dưới những tán cây xanh mướt. Cô không còn nhìn xuống chân để tìm những mảnh vỡ, cô nhìn lên bầu trời, nơi những vệt mây trắng đang trôi về phía chân trời xa tắp.

Cánh cửa của quá khứ đã khép lại sau lưng, và phía trước cô, mọi cánh cửa đều không còn khóa. Bởi vì khi một người đã học được cách yêu lấy những vết sẹo của chính mình, cả thế giới này sẽ không còn nơi nào là tù túng nữa.