Bầu trời phía trên Dược Cốc vốn dĩ quanh năm bao phủ bởi làn sương mù linh dược thơm dịu, nhưng hôm nay, không gian nơi này lại sặc sụa mùi máu và khói lửa. Giữa rừng sâu rậm rạp, một thiếu niên mặc thanh y rách nát, gương mặt lấm lem bùn đất đang liều mạng băng qua những bụi gai sắc nhọn. Đó là Diệp Thanh, đệ tử duy nhất còn sót lại của chi nhánh Diệp gia y đạo. Trên lưng hắn cõng một hòm thuốc gỗ cũ kỹ, đôi mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi nhưng đôi tay vẫn nắm chặt quai đeo như bảo vệ tính mạng mình.
Phía sau hắn, tiếng cười ngạo nghễ của đám đệ tử Thanh Đan Tông vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của khu rừng. Một gã nam tử dẫn đầu, tu vi đã đạt đến Trúc Cơ Cảnh đỉnh phong, vừa thong thả bước đi vừa vung ra những luồng linh lực xanh biếc xẻ dọc những thân cây cổ thụ.
"Diệp Thanh, đừng chạy vô ích nữa. Giao ra cuốn 'Bất Tử Y Thuật' và phương thuốc cổ, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng. Một phế vật kinh mạch khô héo như ngươi, giữ lại thần thuật y đạo của tiền nhân chỉ là lãng phí!"
Diệp Thanh không đáp lời, hơi thở hắn đã trở nên đứt quãng. Hắn vốn sinh ra với vận khí Đỏ rực rỡ, nhưng do một lần bị trúng độc độc môn của Thanh Đan Tông mà kinh mạch bị teo tóp, tu vi mãi mãi dừng lại ở Ngưng Khí sơ kỳ. Hắn căm hận, nhưng lực bất tòng tâm. Đúng lúc hắn vấp phải một rễ cây cổ thụ và ngã nhào xuống vực thẳm, trong ngực hắn bỗng rung lên một nhịp lạ lùng.
Đó là tấm Thiên Cơ Lệnh mà Diệp Ma của Ám Võng đã bí mật cài vào hòm thuốc của hắn từ trước. Một màn hình ánh sáng hiện ra, và giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm của Diệp Bất Phàm vang lên: "Diệp Thanh, đừng sợ. Nhìn lên trời đi, người nhà của ngươi đến rồi."
Cùng lúc đó, tại Diệp Thành, hàng vạn tộc nhân đang nín thở dõi theo màn hình Livestream trên Thiên Cơ Lệnh. Họ thấy Diệp Thanh ngã xuống, thấy đám người Thanh Đan Tông đang tiến lại gần với nụ cười tàn độc. Cơn giận của toàn tộc họ Diệp lúc này như ngọn lửa đang chờ châm ngòi.
"Kẻ nào dám động vào đệ tử Diệp gia ta?!"
Một tiếng gầm như sấm nện từ chín tầng mây vọng xuống. Một luồng hoàng kim chiến ý rạch phá bầu trời, mang theo sức mạnh nghìn quân vạn mã. Diệp Hiên như một vị thần chiến tranh từ trên trời rơi xuống, Thần Thương Long Đạm cắm phập xuống mặt đất ngay trước mặt Diệp Thanh, tạo ra một làn sóng xung kích hất văng đám đệ tử Thanh Đan Tông ra xa cả chục trượng.
Chưa dừng lại ở đó, không gian xung quanh đột ngột đóng băng. Tuyết rơi trắng xóa cả một vùng rừng rậm, Diệp Tú Nhi đáp xuống nhẹ nhàng như một đóa hoa tuyết, hàn khí từ người nàng tỏa ra khiến đám người Thanh Đan Tông lập tức bị đông cứng chân tay. Cuối cùng là Diệp Vũ, một kiếm rút khỏi bao, kiếm ý vạn cổ xé toạc màn sương mù, đứng sừng sững bảo vệ phía sau Diệp Thanh.
Ba vị thiên kiêu, ba luồng khí tức Nguyên Thần Cảnh đỉnh cấp cùng lúc xuất hiện, khiến các trưởng lão Thanh Đan Tông đang ẩn nấp phía sau cũng phải kinh hãi hiện thân.
Diệp Bất Phàm lúc này đang ngồi tại lầu cao ở Diệp Thành, thông qua Thiên Cơ Lệnh của Diệp Vũ, hắn lạnh lùng ra lệnh: "Đầu tư cho Diệp Thanh."
Diệp Vũ lập tức lấy ra một gốc "Thảo Dược Cũ" héo úa – thực chất là linh dược vạn năm được Diệp Bất Phàm ngụy trang – đưa cho Diệp Thanh: "Tộc trưởng nói, ăn nó đi. Từ nay về sau, kinh mạch của ngươi sẽ không còn là xiềng xích nữa."
Diệp Thanh không chút do dự nuốt lấy. Ngay lập tức, âm thanh hệ thống bùng nổ trong đầu Diệp Bất Phàm:
"Đinh! Túc chủ đầu tư linh dược vạn năm cho tộc nhân vận khí Đỏ. Hoàn trả gấp 10.000 lần! Chúc mừng túc chủ nhận được: Bất Tử Trường Sinh Thuật (Thần cấp) và Tiên Thiên Mộc Linh Thể (Dung nhập bản thân)!"
Trong phút chốc, toàn thân Diệp Thanh phát ra ánh sáng xanh lục tràn đầy sinh cơ. Những kinh mạch khô héo bấy lâu nay bỗng chốc nở rộ như mùa xuân đến, tu vi của hắn từ Ngưng Khí liên tục nhảy vọt: Trúc Cơ... Kim Đan... Nguyên Anh... trực tiếp chạm ngưỡng Nguyên Thần Cảnh! Một luồng dược hương tinh khiết tỏa ra từ người hắn, khiến những vết thương trên người Diệp Vũ, Diệp Hiên và Tú Nhi lập tức khép lại, thể lực phục hồi về trạng thái đỉnh phong.
Diệp Thanh đứng dậy, ánh mắt hắn không còn sự rụt rè mà là sự uy nghiêm của một vị Y Thánh. Hắn nhìn đám người Thanh Đan Tông, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo: "Các ngươi muốn y thuật của ta? Vậy hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy, y sư không chỉ biết cứu người, mà còn biết 'phẫu thuật' cả một tông môn."
Trận chiến tại Dược Cốc nổ ra, nhưng đây không còn là một cuộc truy sát, mà là một cuộc tàn sát ngược lại dưới sự chứng kiến của toàn bộ tộc nhân Diệp gia qua Livestream. Diệp Bất Phàm mỉm cười, cảm nhận luồng sinh mệnh lực khổng lồ từ "Bất Tử Trường Sinh Thuật" đang chảy vào cơ thể mình. Gia tộc của hắn, giờ đây đã có "Thánh y" trấn giữ.