MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiả Vờ Yêu EmChương 3: Buổi Ra Mắt Giả Đầu Tiên

Giả Vờ Yêu Em

Chương 3: Buổi Ra Mắt Giả Đầu Tiên

455 từ · ~3 phút đọc

Ngày gặp mặt đối tác đến nhanh hơn dự kiến. Minh Khang chỉnh lại cà vạt, liếc nhìn đồng hồ rồi quay sang cô gái đang đứng trước gương. Lê Thư hôm nay khác hẳn mọi ngày — không còn bộ vest công sở cứng nhắc, mà là chiếc váy xanh nhạt thanh lịch, mái tóc buộc thấp, gương mặt điểm chút phấn nhẹ khiến cô trông dịu dàng đến lạ.

Anh khẽ đùa: “Tôi không ngờ ‘bạn gái hợp đồng’ của mình lại biết đầu tư hình ảnh thế này.” Thư mím môi, cười nhẹ: “Anh nghĩ tôi để đối tác nghi ngờ à? Dù sao thì cũng phải diễn cho tròn vai.” Câu nói của cô khiến anh hơi khựng lại — “diễn cho tròn vai” nghe sao mà… chạm nhẹ vào lòng.

Buổi gặp diễn ra tại một nhà hàng cao cấp ở trung tâm. Khi hai người bước vào, bà Nguyễn — đại diện tập đoàn Nguyễn Gia — nở nụ cười thân thiện: “Ồ, đây chắc là bạn gái mà cậu Khang nhắc đến?” Thư khẽ cúi đầu, nụ cười dịu dàng: “Vâng, chào bà.” Mọi thứ diễn ra trơn tru đến đáng ngạc nhiên. Cô nói năng khéo léo, giữ nhịp câu chuyện tự nhiên đến mức Khang cũng phải thầm thán phục.

Đến khi món tráng miệng được dọn ra, bà Nguyễn nghiêng đầu nhìn hai người: “Hai đứa quen nhau lâu chưa?” Câu hỏi khiến Thư thoáng sững người. Khang nhanh chóng đan tay vào tay cô, cười đáp: “Cũng gần một năm rồi, thưa bà. Cô ấy là người đã giúp tôi rất nhiều trong công việc lẫn cuộc sống.” Bàn tay anh ấm, siết nhẹ khiến cô ngỡ như tim mình lệch nhịp.

Bà Nguyễn mỉm cười, ánh mắt đầy thiện cảm: “Tốt lắm, tôi thích những người đàn ông biết trân trọng phụ nữ. Hy vọng cậu sẽ đem sự kiên định đó vào dự án sắp tới.” Câu nói ấy, vô tình khiến Khang cảm thấy mình… thực sự đang có một người bạn gái.

Khi ra khỏi nhà hàng, cả hai cùng im lặng vài giây. Cuối cùng Thư cười, giọng nhẹ như gió: “Diễn ổn chứ?” Khang nhìn cô, ánh mắt khó hiểu: “Ổn đến mức… tôi suýt tin thật.” Cô quay đi, giấu nụ cười thoáng hiện.

Trên đường về, anh buông một câu nửa đùa nửa thật: “Nếu cứ diễn thế này, có khi tôi quên mất đây chỉ là hợp đồng mất thôi.” Thư đáp khẽ, không nhìn anh: “Anh nhớ điều khoản ba đấy — không được nảy sinh tình cảm thật.”

Nhưng cả hai đều biết… có những điều không cần ký trong hợp đồng vẫn có thể vượt ra ngoài giới hạn.