MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiấc Mơ Triệu Phú - Tần KiệtChương 510: Tốc độ quá nhanh!

Giấc Mơ Triệu Phú - Tần Kiệt

Chương 510: Tốc độ quá nhanh!

699 từ · ~4 phút đọc

Được rồi, hóa ra là mùi đàn ông trên người anh, vậy mà làm anh bị dọa, còn tưởng rằng mình bị viêm cánh nữa chứ.

“Được rồi, lên xe đi!”

Tần Kiệt nhận lấy rương hành lý trong tay Tô Nhuệ, gọi Tôn Triêu Dương cùng đi ra ngoài.

Trên đường.

“Giám đốc Tần, trong điện thoại cậu có nói gần đây việc kinh doanh ở công ty rất bận rộn, thật vậy à?”, Tôn Triêu Dương hỏi thăm.

“Ừm! Khoảng thời gian hai người không có mặt ở đây, chi nhánh mới ở Nam Hồ đã khai trương rồi!”

“À! Tôi có biết chuyện này! Có nghe nói! Còn gì nữa không?”, Tô Nhuệ hỏi.

“Tôi bỏ ra 2,25 triệu tệ để mua một đội xe vận chuyển! Thành lập phòng vận chuyển!”

“Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương liếc nhìn nhau, nói: “Ngay cả ngành vận chuyển cũng muốn nhảy vào à?”

“Giám đốc Tần, có bao nhiêu chiếc xe?”, Tôn Triêu Dương hỏi.

“Ba mươi chiếc! Tất cả đều là xe vận tải cỡ lớn! Hiện tại đều đã đưa vào hoạt động!”, Tần Kiệt giải thích.

“Ba…mươi chiếc! Chỉ có 2,25 triệu tệ? Không đắt!”, Tôn Triêu Dương tặc lưỡi.

“Ừm, không đắt!”, Tần Kiệt không phủ nhận: “Sau khi thành lập phòng vận chuyển, chúng ta đã thông báo tuyển dụng hơn 100 người mới! Có sinh viên, có nhân viên siêu thị,… Hiện tại đã bắt đầu đào tạo rồi!”

“Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương lại lần nữa tặc lưỡi.

“Tuyển hơn 100 người?”, Tô Nhuệ ngẩn người: “Giám đốc Tần, đột nhiên tuyển nhiều người như vậy để làm gì?”

“À, quên nói với hai người! Chúng ta sẽ lập tức mở thêm năm chi nhánh, hơn một trăm người là dùng để phục vụ cho chi nhánh mới!”, Tần Kiệt giải thích.

Tô Nhuệ: “…”

Tôn Triêu Dương: “…”

Trong mắt hai người ngoại trừ khiếp sợ cũng chỉ có khiếp sợ.

Cùng lắm bọn họ chỉ mới đi công tác gần hai mươi ngày mà thôi, vậy mà Tần Kiệt đã mở thêm năm chi nhánh rồi.

Tốc độ quá nhanh!

“Giám đốc Tần, anh liên tục mở năm chi nhánh, về phương diện tài chính…”, Tô Nhuệ có hơi bận tâm, dù sao cô ký hợp đồng với các vận động viên cũng tốn không ít tiền.

Hiện tại, Tần Kiệt lại mở liên tục năm cửa hàng, không biết tài chính có đủ không?

“Cô không cần lo lắng việc này! Chúng ta đã có đối sách, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu! Điều mà hai người cần quan tâm là…”, Tần Kiệt liếc nhìn Tô Nhuệ và Tôn Triêu Dương bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

“Giám đốc Tần, anh muốn gì thì cứ nói thẳng ra không được à? Đừng có thừa nước đục thả câu như vậy!”, Tô Nhuệ nóng lòng, lên tiếng thúc giục.

“Đúng vậy, nói đi, có phải là muốn chúng tôi giúp gì không?”, Tôn Triêu Dương hỏi.

“Hai người vừa trở về, tôi có thể cho hai người nghỉ ba ngày! Ba ngày sau, giám đốc Tô đi đến chợ việc làm tuyển thêm vài nhân tài về ngành tài chính vừa ý. Tháng sau, tôi cần dùng!”

“Tháng sau?”, Tô Nhuệ ngẩn ra: “Để làm gì?”

“Cụ thể để làm gì thì tạm thời giám đốc Tô không cần biết! Đến lúc đó tôi sẽ nói! Trước cứ giữ bí mật đi đã!”, Tần Kiệt không nói rõ, mà úp úp mở mở.

“Thôi đi! Lại là cái điệu bộ đó! Được rồi, tôi hơi mệt, không lãng phí tinh thần nữa!”, Tô Nhuệ trừng mắt nhìn Tần Kiệt, không thèm để ý đến anh.

“Chú Tôn, đợi tháng sau, sau khi giám đốc Tô kiếm tiền giúp tôi, trung tâm thể dục thể thao của chú cũng nên thay đổi rồi!”, Tần Kiệt nói.

“Thay đổi?”, Tôn Triêu Dương hào hứng: “Ý của giám đốc Tần là… Muốn một lần nữa tân trang?”

“Đúng! Một lần nữa thiết kế, sửa chữa, xây dựng một trung tâm thể dục thể thao thời thượng…”