1,128 từ · ~6 phút đọc
Chẳng biết đã bị anh giày vò bao lâu, một lượng lớn dịch trắng nồng đặc bắn lên người cô, nóng hổi khiến toàn thân cô run rẩy, nhìn người đàn ông trước mắt với vẻ luống cuống.
Ngôn Chinh đem số dịch trắng đó xoa đều lên người Nguyễn Nghị Hòa, khiến cô cảm thấy dấp dính, khó chịu vô cùng.
"Thầy ơi... em muốn về nhà..." Nguyễn Nghị Hòa cắn môi, đáng thương thốt lên: "Về muộn quá bà sẽ lo cho em mất."
"Từ nay về sau cứ ở nhà tôi, tự tìm lý do mà giải thích với bà em."
"Không muốn." Nguyễn Nghị Hòa buột miệng từ chối.
"Không muốn?" Ngôn Chinh nhét một chiếc thẻ ngân hàng vào tay cô: "Ngoan ngoãn một chút."
Lần đầu tiên của cô... vậy là đã bị đổi lấy bởi một chiếc thẻ ngân hàng. Thật nực cười. Nhưng... cô quả thực đang rất cần tiền.
Ngôn Chinh đưa điện thoại cho Nguyễn Nghị Hòa: "Tự gọi về nhà đi, bảo tối nay không về."
"..." Nghị Hòa do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn cầm lấy điện thoại, bấm số của bà: "Bà ơi... ưm..."
Cô vừa định nói chuyện, Ngôn Chinh lại xấu xa nặn lấy hạt đậu nhỏ trước ngực cô, ngón cái và ngón trỏ liên tục vân vê, khiến hạt đậu đó hơi sưng lên.
"Có chuyện gì thế, A Hòa?" Bà nội ở đầu dây bên kia quan tâm hỏi.
"Không có gì đâu bà... Dạo này trường tổ chức dạy bù đến muộn lắm, em... em... có lẽ em phải... phải ở lại ký túc xá..." Nguyễn Nghị Hòa lắp bắp nói dối.
"Sao đột ngột lại ở ký túc xá thế?" Bà nội thắc mắc: "Vậy tối nay cháu không về à?"
"Vâng... ưm... vâng..." Nguyễn Nghị Hòa bị Ngôn Chinh trêu chọc đến mức thở dốc liên hồi, cuối cùng vội vã nói một câu: "Bà đừng lo cho cháu nhé" rồi cúp máy ngay lập tức.
"Sao thầy lại xấu xa thế chứ..." Nguyễn Nghị Hòa vốn dĩ định trách móc Ngôn Chinh, nhưng tông giọng nghe ra lại giống như đang làm nũng.
"Sau này gọi em là Nguyễn Nguyễn nhé, được không?" Ngôn Chinh vừa mơn trớn nơi nhạy cảm quý giá nhất của thiếu nữ vừa cảm thán: "Thật mềm."
Nguyễn Nghị Hòa nghiến răng nghiến lợi: "Thầy đúng là đồ cầm thú."
"Ừm, biết thế là tốt."
Ngôn Chinh kiên nhẫn mặc chiếc áo đồng phục ngắn tay vào cho cô, che đi cơ thể quyến rũ khôn cùng ấy.
"Đợi đã... vẫn chưa mặc cái kia..." Nguyễn Nghị Hòa định với tay lấy chiếc áo lót bị vứt sang một bên, nhưng lại bị Ngôn Chinh nắm chặt cổ tay.
"Tôi thích nhìn em lúc không mặc nội y hơn." Ngôn Chinh cách lớp áo đồng phục mà phác họa hai điểm nhỏ đang dựng đứng, thấp giọng nói: "Mới chưa đầy mười bảy tuổi đã là Cup C, sau này không biết có bị tôi nhào nặn thành Cup E không nữa?"
"Thầy... thầy vô liêm sỉ..." Nguyễn Nghị Hòa vùng ra khỏi tay anh: "Đây là ở trường học, thầy đừng có quá đáng quá."
Kẻ vô liêm sỉ nào đó lại càng trơ trẽn hơn: "Nguyễn Nguyễn đáng yêu của chúng ta vừa bị thầy bắn vào ngay tại trường đấy. Chắc chắn họ không ngờ được một Nguyễn Nghị Hòa lầm lì ở trường lại có một mặt dâm đãng thế này đâu."
"... Tùy thầy muốn nói gì thì nói," Nguyễn Nghị Hòa cụp mắt: "Em làm vậy là vì tiền, thầy muốn nhục mạ em thế nào cũng được."
Ngôn Chinh không ngờ cô gái nhỏ này đột nhiên lại trở nên... thờ ơ như vậy.
"Hừ, đúng là đồ lừa đảo nhỏ," Ngôn Chinh cười: "Lúc làm tình chẳng thấy em lạnh lùng thế này đâu, là ai đã chủ động dâng vú đến tận miệng tôi ấy nhỉ?"
Dù sao Nghị Hòa vẫn còn là một đứa trẻ, không giữ được bình tĩnh, bị Ngôn Chinh kích động liền tức giận nói: "Cưỡng hiếp người vị thành niên, thầy đúng là đồ biến thái! Thầy... thầy tưởng kỹ năng giường chiếu của mình lợi hại lắm sao? Em thấy tệ vô cùng!"
Lúc cô tức giận, chân mày khẽ nhíu lại, đôi má hơi phúng phính phồng lên, trông càng đáng yêu hơn.
Ngôn Chinh không giận mà còn cười: "Tệ sao? Xem ra vừa rồi tôi vẫn chưa làm thỏa mãn được đồ dâm đãng nhỏ Nguyễn Nguyễn rồi. Nhưng mà — là ai vừa nãy cứ rên rỉ cầu xin thầy thao mình thế?"
Nguyễn Nghị Hòa tức đến mức dùng bàn tay nhỏ nhắn bịt đôi môi mỏng của anh lại: "Im đi! Cấm thầy nói những lời đó..."
Ngôn Chinh liếm lòng bàn tay cô một cách đầy khiêu gợi, khiến cô giật mình như bị điện giật mà rụt tay lại.
"Được rồi được rồi, giờ đưa đồ dâm đãng nhỏ về nhà, đừng giận nữa."
Ngôn Chinh mặc quần áo tử tế cho cô, rồi bế cô xuống khỏi bàn làm việc. Nguyễn Nghị Hòa hai chân bủn rủn, vừa chạm đất đã cảm thấy như đang dẫm lên bông.
"Mới thao một lát mà đã đứng không vững rồi à?" Ngôn Chinh hôn lên vầng trán có vài sợi tóc mái lòa xòa của cô: "Thầy bế em xuống lầu, được không?"
Nguyễn Nghị Hòa không lên tiếng, nhưng cô thực sự mệt đến mức không bước nổi một bước nào. Ngôn Chinh nhìn thấu tâm tư của cô, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, cười thấp giọng: "Đúng là đồ nhõng nhẽo."
Lúc này đã rất muộn, học sinh sớm đã tan học ra về, sân trường vắng lặng không một bóng người. Trường Ngang Lập bình thường cũng không bật camera dọc đường đi. Ngôn Chinh bế Nguyễn Nghị Hòa đang vùi đầu vào lồng ngực mình đi đến chỗ đỗ xe.
Đó là một chiếc Bugatti Veyron, Nguyễn Nghị Hòa thầm kinh ngạc, không ngờ Ngôn Chinh lại giàu đến thế... Tuy nhiên, mới ba mươi hai tuổi đã là giáo sư khoa Vật lý đại học Q, chuyện này mới là đáng kinh ngạc hơn chứ...
Hừ, giáo sư gì chứ, rõ ràng là một tên cầm thú mặc áo gấm. Nhìn bề ngoài thì cao lãnh, cấm dục, ai mà biết được lúc nhốt cô trong văn phòng làm những chuyện đó thì anh ta trở thành bộ dạng gì.
Xe chạy đến khu biệt thự, Nguyễn Nghị Hòa hoàn toàn sững sờ... Đây là cô đã trèo lên được một "kim chủ" (đại gia bao nuôi) rồi sao?
Nghị Hòa tự giễu cợt bản thân, cô đúng là không biết xấu hổ, vì tiền mà lại nảy sinh mối quan hệ này với thầy giáo của mình.
________________________________________