Mọi chuyện bắt đầu vào một đêm thứ Ba định mệnh. Liên An (trong xác Hải) đang ngồi bên bàn học, cố gắng giải quyết đống bài tập về Phân tích kỹ thuật chứng khoán cho Hải. Bỗng nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ phía giường của bà Hoa.
"Mẹ! Mẹ sao thế?" – An lao đến.
Bà Hoa ngã quỵ dưới sàn, gương mặt tím tái, hơi thở đứt quãng. Bà đang cố với lấy lọ thuốc trợ tim nhưng không kịp. Đôi mắt bà trợn lên, nhìn "con trai" một cách vô vọng.
"Tùng! Nam! Cứu, cứu mẹ với!" – An hét lên trong hoảng loạn.
Tùng "Lầy" và Nam "Cận" đang ngủ say cũng bật dậy như lò xo. Cả ba vội vã bế bà Hoa ra đầu ngõ. Trong đêm mưa phùn, tiếng nổ máy của chiếc Wave cũ nghe thật đơn độc và xé lòng. An ngồi phía sau, ôm chặt lấy bà Hoa, cảm nhận cơ thể gầy gò của bà đang dần lạnh đi.
"Mẹ ơi, mẹ cố lên! Con xin mẹ, đừng bỏ con!" – Nước mắt An chảy dài, hòa cùng nước mưa. Lúc này, cô không còn là tiểu thư Liên An cao ngạo nữa, cô thực sự là đứa con đang đứng trước bờ vực mất đi người thân duy nhất.
Tại bệnh viện công, các bác sĩ vội vã đưa bà Hoa vào phòng cấp cứu. Sau một tiếng chờ đợi dài như cả thế kỷ, vị bác sĩ bước ra, thở dài:
"Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp, kèm theo biến chứng suy thận đã lâu mà không điều trị dứt điểm. Cần phải phẫu thuật thay van tim và đặt stent ngay lập tức. Chi phí khoảng 300 triệu đồng. Gia đình chuẩn bị gấp, nếu không..."
300 triệu. Với Liên An trước đây, đó chỉ là giá của một chiếc túi xách bản giới hạn. Nhưng với "Hải" hiện tại, đó là một con số không tưởng.
An run rẩy kiểm tra thẻ ngân hàng của Hải. Chỉ có hơn 10 triệu đồng – số tiền Hải đã chắt chiu từ những cuốc xe Grab đêm. Cô nhìn Tùng và Nam, cả hai cũng cúi đầu im lặng. Họ là sinh viên nghèo, tiền ăn hàng ngày còn phải tính toán, đào đâu ra hàng trăm triệu?
An chộp lấy điện thoại, gọi ngay cho Hải (xác An).
Hải đang ngồi trong phòng đọc sách, nghiên cứu tài liệu về những giao dịch ngầm của Gia Bảo. Chuông điện thoại vang lên.
"Hải! Cứu mẹ... mẹ của anh... bà ấy đang cấp cứu!" – Giọng An lạc đi vì khóc.
Hải đứng bật dậy, tim cậu thắt lại như có ai bóp nghẹt: "Mẹ tôi sao? Bệnh viện nào? Tôi đến ngay!"
"Anh không đến được đâu! Anh đang là Liên An! Bố cô sẽ không cho anh đi đêm thế này đến bệnh viện công đâu. Anh nghe tôi nói này, chúng ta cần tiền. 300 triệu. Ngay bây giờ!"
Hải nghiến răng: "Tôi biết rồi. Tôi sẽ tìm cách."
Hải lao xuống lầu, định tìm ông Phát. Nhưng cậu sững lại ở cầu thang. Ông Phát đang tiếp khách trong phòng làm việc, và người khách đó không ai khác chính là Gia Bảo.
"Thưa bác, cháu đã phát hiện ra tài khoản của An gần đây có những giao dịch rất lạ. Cô ấy lén rút tiền mặt và chuyển khoản cho một đối tượng tên là 'Nguyễn Thanh Hải' – chính là thằng xe ôm đã đâm vào cô ấy. Cháu e là cô ấy đang bị tống tiền, hoặc..." – Gia Bảo bỏ lửng câu nói với nụ cười hiểm độc.
Ông Phát đập bàn: "Thật thế sao? Nó dám lấy tiền của gia đình để đưa cho thằng ranh đó?"
Hải (xác An) đứng sau cánh cửa, nghe thấy toàn bộ. Cậu hiểu rằng nếu bây giờ cậu ra mặt xin tiền, Gia Bảo sẽ lấy đó làm cái cớ để hủy hoại danh dự của "Liên An" và tống "Hải" vào tù vì tội tống tiền.
Hải quay trở lại phòng, đầu óc quay cuồng. Cậu không thể dùng tiền của tập đoàn, vì mọi giao dịch lớn đều phải qua tay kế toán và ông Phát ký duyệt. Cậu nhìn quanh căn phòng xa hoa. Những bộ trang sức, đồng hồ đắt tiền...
“Đúng rồi! Cầm đồ!” – Một ý nghĩ nảy ra.
Hải vơ vét toàn bộ số kim cương và đồng hồ Rolex trong tủ kính của An, nhét vào túi xách. Cậu trèo qua cửa sổ ban công, men theo đường ống nước để thoát ra ngoài, né tránh đội vệ sĩ. Một "tiểu thư" chưa bao giờ phải vận động mạnh nay lại leo trèo như một tên trộm. Đôi tay mềm mại của An bị trầy xước, chảy máu, nhưng Hải không quan tâm. Cậu chỉ nghĩ đến gương mặt hiền từ của mẹ Hoa.
Cùng lúc đó, tại bệnh viện, Gia Bảo đã cho người theo dõi. Hắn biết "Hải" đang ở đó. Hắn gọi điện cho một nhóm xã hội đen:
"Đến bệnh viện X, tìm thằng xe ôm tên Hải. Dằn mặt nó, làm sao cho nó biến khỏi thành phố này. Nếu nó có mẹ đang nằm viện, hãy 'chăm sóc' bà già đó một chút."
Hải (xác An) chạy đến một tiệm cầm đồ lớn mở cửa 24/7 ở khu vực trung tâm.
"Tất cả đống này, được bao nhiêu?" – Cậu đổ mống trang sức lên bàn.
Gã chủ tiệm nhìn đống đồ lấp lánh, rồi nhìn cô gái xinh đẹp nhưng ăn mặc xộc xệch: "Đồ này thật không đấy cô em? Hay là đồ chôm chỉa?"
"Ông nhìn kỹ đi! Toàn hàng có giấy chứng nhận GIA đấy. Tôi cần 500 triệu. Ngay lập tức!" – Hải quát lên, uy lực của một nam nhân toát ra làm gã chủ tiệm giật mình.
Sau 15 phút mặc cả, Hải cầm xấp tiền mặt lao ra đường. Cậu bắt một chiếc taxi đến bệnh viện.
Tại bệnh viện , An (xác Hải) đang đứng ở hành lang thì bị ba tên xăm trổ chặn đường.
"Thằng Hải kia! Mày gan lắm, dám tống tiền tiểu thư Nam Phát à? Đại ca Bảo nhắn mày: Hoặc là cuốn gói biến mất, hoặc là mẹ mày sẽ không bao giờ ra khỏi cái phòng mổ kia đâu."
An sợ đến mức chân tay bủn rủn. Cô chưa bao giờ đối mặt với bọn giang hồ thực sự. Nhưng nhìn vào cửa phòng cấp cứu, nhìn thấy bóng dáng bà Hoa nằm đó, một luồng sức mạnh lạ kỳ bùng lên trong cô.
An (xác Hải) vơ lấy chiếc ghế inox gần đó, giơ lên thủ thế:
"Các người bước tới một bước thử xem! Tôi chết cũng phải kéo các người đi cùng! Cút ngay trước khi tôi gọi bảo vệ!"
Bọn giang hồ cười nhạt, định xông vào thì một bóng trắng lao tới. Hải (xác An) xuất hiện, cậu dùng túi xách nặng trĩu tiền ném thẳng vào mặt tên cầm đầu, sau đó tung một cú đá xoay vòng cực kỳ điêu luyện (nhờ những năm tháng Hải đi tập võ để tự vệ khi chạy Grab).
"Đụng vào người nhà tôi, các người chán sống rồi hả?" – Hải (xác An) gầm lên.
Bọn giang hồ thấy "cô tiểu thư" này ra đòn quá hiểm, lại thấy bảo vệ bệnh viện đang chạy tới nên hậm hực rút lui.
Hải đưa túi tiền cho An: "Tiền đây! Mau nộp viện phí đi!"
An cầm túi tiền, nhìn Hải với ánh mắt đầy biết ơn: "Hải... anh bị thương rồi kìa." – Cô chạm vào vết cắt trên tay Hải.
"Không sao. Lo cho mẹ trước đã."
Ca phẫu thuật diễn ra suốt 4 tiếng đồng hồ. Trong 4 tiếng đó, hai linh hồn ngồi cạnh nhau trên hàng ghế chờ lạnh lẽo. Hải (xác An) dựa đầu vào vai An (xác Hải). Một cảnh tượng kỳ lạ: Một cô gái giàu sang đang tìm sự an ủi nơi một anh chàng nghèo khổ.
"Liên An..." – Hải lên tiếng – "Cảm ơn cô vì đã không bỏ chạy. Nếu là Liên An của trước đây, chắc chắn cô đã hoảng loạn và bỏ mặc mẹ tôi rồi."
An mỉm cười buồn bã: "Anh nói đúng. Trước đây tôi chỉ biết đến bản thân mình. Nhưng mấy ngày sống trong nhà anh, được mẹ Hoa lo cho từng bát xôi, được anh Tùng bảo vệ... tôi mới biết thế nào là gia đình. Tôi thà làm anh Hải nghèo khổ mà có tình thương, còn hơn làm tiểu thư cô độc trong cái lồng kính đó."
Đúng lúc đó, ông Phát xuất hiện cùng với Gia Bảo và một dàn vệ sĩ. Ông nhìn thấy con gái mình đang thân mật với "thằng xe ôm" ở bệnh viện công.
"Liên An! Con giải thích thế nào về chuyện này?" – Ông Phát rít lên qua kẽ răng.
Gia Bảo đắc thắng: "Bác thấy chưa? Cô ấy đã lấy trộm trang sức để đưa cho thằng này. Có lẽ chúng nó đã thông đồng với nhau từ trước."
Hải (xác An) đứng dậy, đối mặt với bố mình. Cậu không còn sợ hãi nữa. Cậu lấy trong túi ra một thiết bị ghi âm – thứ mà cậu đã lén đặt dưới bàn làm việc của Gia Bảo từ tối qua.
Tiếng ghi âm vang lên: "Yên tâm đi bố, sau khi con cưới được Liên An, toàn bộ dự án phía Tây sẽ được chuyển qua công ty ma của chúng ta. Ông Phát già rồi, không nhận ra được đâu..." – Giọng nói rõ mồn một của Gia Bảo.
Mặt Gia Bảo tái mét. Ông Phát sững sờ, ông nhìn gã con rể tương lai mà ông hằng tin tưởng với ánh mắt kinh tởm.
"Mày... mày dám?" – Ông Phát run lên vì giận.
Hải (xác An) tiếp tục: "Thưa bố, người đàn ông này (chỉ vào xác Hải) không hề tống tiền con. Anh ấy là người đã cứu mạng con, và mẹ anh ấy đang phải phẫu thuật vì vụ tai nạn mà con gây ra. Nếu bố còn chút lương tâm, xin hãy để chúng con cứu người."
Ông Phát nhìn sang An (xác Hải). Dù đang trong hình hài của một chàng trai nghèo, nhưng đôi mắt của An lúc này ánh lên sự cầu khẩn và chân thành đến lạ lùng. Ông Phát bỗng thấy hình bóng của vợ mình ngày xưa trong ánh mắt đó.
"Bác sĩ! Dùng những trang thiết bị tốt nhất cho ca mổ này. Toàn bộ chi phí, tập đoàn Nam Phát sẽ thanh toán!" – Ông Phát ra lệnh.
Gia Bảo bị vệ sĩ áp giải đi trong sự nhục nhã.
Bà Hoa qua cơn nguy kịch. Khi bà tỉnh dậy, bà thấy "con trai" mình đang nắm tay một cô gái xinh đẹp (thực chất là linh hồn Hải và An đang đứng cạnh nhau).
Bà thều thào: "Hải... cô gái này là ai?"
An (xác Hải) mỉm cười, nước mắt rơi trên má: "Mẹ, đây là... là người bạn thân nhất của con. Cô ấy đã cứu mẹ đấy."
Hải (xác An) cúi xuống, hôn nhẹ lên tay mẹ mình: "Bác cứ nghỉ ngơi đi. Từ nay về sau, con và Hải sẽ chăm sóc bác."
Đêm đó, ông Phát ngồi lại một mình trong phòng bệnh cùng với Hải (xác An).
"An này, bố xin lỗi. Bố đã quá chú trọng vào tiền bạc mà quên mất con cần gì. Con trưởng thành rồi, An ạ. Cách con xử lý chuyện Gia Bảo... bố rất tự hào."
Hải im lặng. Cậu cảm thấy một chút tội lỗi vì đã lừa dối ông, nhưng cậu cũng mừng vì đã giúp hai bố con họ hiểu nhau hơn. Cậu nhìn sang phía cửa sổ, thấy An (xác Hải) đang vẫy tay chào mình từ phía dưới sân bệnh viện.
Họ đã vượt qua cơn bão lớn nhất. Nhưng sâu trong thâm tâm, cả hai đều bắt đầu lo sợ một điều: Nếu một ngày họ quay lại thân xác cũ, liệu những tình cảm này có còn biến mất? Và quan trọng hơn, họ đã bắt đầu yêu cuộc sống của đối phương mất rồi.
Ông Phát bước đi dọc hành lang bệnh viện công với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi giày da đắt tiền nện xuống nền gạch men cũ kỹ tạo nên những tiếng vang khô khốc. Tâm trí ông chỉ bị thu hút bởi sự kiên quyết lạ thường trong ánh mắt của con gái mình khi dẫn ông đến đây.
"Bố, bác ấy đang ở trong này." – An (Hải) khẽ mở cánh cửa phòng bệnh số 302.
Sức nóng hầm hập và mùi cồn y tế xộc thẳng vào mũi khiến ông Phát nhíu mày. Nhưng ngay khi ánh mắt ông chạm vào người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường sắt sát cửa sổ, bước chân ông bỗng khựng lại như bị đóng đinh xuống sàn.
Bà Hoa đang nằm đó, gương mặt xanh xao, hốc hác, mái tóc đã bạc trắng hơn nửa đầu xõa trên gối. Bà đang thều thào trò chuyện với Hải (An), nhưng khi nghe tiếng động, bà chậm chạp quay đầu lại.
Trong giây phút ấy, thời gian như một thước phim bị kẹt lại, rồi đột ngột quay ngược về hai mươi năm trước.
Ông Phát thấy mình không còn đứng trong căn phòng bệnh ngột ngạt này nữa. Ông thấy mình đang đứng trước đống tro tàn của nhà kho năm xưa, thấy gương mặt rạng rỡ của người bạn thân – anh Tư – và người chị dâu hiền hậu thường hay mang bánh sang cho con An.
"Chị... chị Hoa?" – Giọng ông Phát run lên, một âm thanh khàn đặc thoát ra từ lồng ngực đang thắt chặt.
Bà Hoa nheo đôi mắt đã mờ đục vì bệnh tật và sương gió, nhìn người đàn ông sang trọng đang đứng trước mặt. Phải mất một lúc lâu, đôi môi khô khốc của bà mới mấp máy:
"Chú... chú Phát? Có phải chú Phát không?"
Ông Phát loạng choạng bước tới một bước, rồi lại dừng lại. Ông nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết kim tiêm và làn da sạm đen vì nắng bụi của bà Hoa. Ông nhìn chiếc áo bệnh nhân sờn vai, nhìn sự nghèo khó đang bao vây lấy người phụ nữ đã từng cùng chồng mình hy sinh cả mạng sống và tương lai để bảo vệ gia đình ông.
Sự tự tôn của một vị Chủ tịch tập đoàn nghìn tỷ bỗng chốc sụp đổ tan tành như một lâu đài cát trước sóng dữ. Hơn hai mươi năm trước, tại một làng quê nghèo ven sông miền Tây, cuộc sống trôi qua bình dị dưới những rặng dừa xanh mướt.
Ngày đó, nhà ông Phát và nhà ông Tư (bố Hải) chỉ cách nhau một hàng rào dâm bụt đỏ chót.Ông Phát và ông Tư là đôi bạn thân nối khố, coi nhau như anh em ruột thịt. Ông Phát làm thợ mộc, còn ông Tư đi ghe gạo. Bà Nga (vợ ông Phát) và bà Hoa (vợ ông Tư) cũng thân thiết như chị em, chiều chiều lại ngồi bên bậu cửa cùng nhặt rau, bàn chuyện con cái.
Lúc đó, Hải mới 7 tuổi, là một cậu nhóc đen nhẻm, hiền lành nhưng rất tháo vát. Còn An mới 6 tuổi, là "nàng công chúa nhỏ" của xóm với đôi mắt tròn xoe và tính tình hiếu động, tinh nghịch.
"Anh Hải ơi! Đợi em với!" – Tiếng An lảnh lót vang lên khắp đường làng.
Hải dừng lại, thở dài nhưng ánh mắt đầy vẻ nuông chiều: "Em đi chậm thôi, ngã bây giờ. Con gái gì mà chạy nhanh hơn cả sóc."
An chạy đến, chìa ra một vốc quả dâu da vừa hái trộm: "Anh ăn đi, ngọt lắm! Sau này lớn lên, em sẽ làm vợ anh Hải để ngày nào anh cũng hái dâu cho em ăn nhé?"
Hải đỏ mặt, cốc nhẹ vào đầu An: "Nói bậy! Mau về nhà không mẹ Nga mắng bây giờ."
Rồi biến cố ập đến . Hôm đó là một ngày nắng gắt, không khí hầm hập như lò lửa. Người lớn trong xóm đều ra đồng hoặc đi chợ, chỉ có ba mẹ con bà Nga và hai đứa trẻ ở nhà. Bà Nga đang dọn dẹp trong nhà kho cũ phía sau nhà – nơi chứa đầy dăm bào, gỗ khô và các loại sơn bóng của ông Phát.
An và Hải đang chơi trốn tìm gần đó. An nảy ra một ý định tinh nghịch: "Anh Hải, mình vào nhà kho đi, trong đó có nhiều hòm gỗ lắm, anh sẽ không tìm thấy em đâu!"
Hai đứa trẻ chui vào góc tối của nhà kho. An tìm thấy một chiếc bật lửa cũ của bố rơi trên sàn.
"Anh Hải nhìn này, giống cái đèn lồng không?" – An tò mò quẹt lửa.
Một tia lửa nhỏ rơi xuống đống dăm bào khô khốc. Chỉ trong tích tắc, ngọn lửa liếm vào những hũ hóa chất và sơn bóng bên cạnh. Một tiếng Bùng vang lên. Khói đen kịt bắt đầu bốc lên nghi ngút.
"Lửa! Anh Hải ơi, lửa!" – An sợ hãi khóc thét lên.
Bà Nga từ phía trong kho nghe thấy tiếng hét, hốt hoảng lao ra nhưng một thanh xà ngang bốc cháy đã sụp xuống, chặn đứng lối thoát của bà. Bà bị kẹt trong góc kho, lửa bắt đầu bao vây lấy bà.
"Hải! An! Chạy ra ngoài mau! Cứu với! Có ai không, cứu với!" – Tiếng bà Nga xé lòng trong màn khói.
Lúc đó, ông Tư vừa đi ghe về tới đầu ngõ. Thấy khói đen bốc lên từ nhà bạn, ông không kịp suy nghĩ, lao thẳng vào đám cháy như một mũi tên.
"Anh Tư! Cứu em với! Cứu hai đứa nhỏ!" – Bà Nga hét lên từ phía trong.
Ông Tư che mặt bằng chiếc áo khoác ướt, lao qua làn khói. Ông thấy Hải đang ôm chặt lấy An, cả hai đứa trẻ mặt mũi lấm lem, đang ho sặc sụa vì khói độc.
"Hải! Nắm lấy áo bố! Bế lấy em An!" – Ông Tư gầm lên. Ông dùng sức bình sinh, bế xốc cả hai đứa trẻ, che chắn cho chúng khỏi những tàn lửa đang rơi xuống, rồi lao ra ngoài sân.
Đưa được hai đứa nhỏ ra chỗ an toàn, ông Tư quay lại nhìn đám cháy. Tiếng bà Nga bên trong đã yếu dần: "Anh Tư... cứu... cứu em..."
Ông Phát vừa chạy về tới nơi, thấy cảnh tượng đó liền định lao vào nhưng ông Tư đã cản lại: "Phát! Ở lại giữ hai đứa nhỏ! Để tôi vào cứu chị Nga!"
Bà Hoa khóc ngất, níu lấy tay chồng: "Ông ơi, đừng vào! Lửa to quá rồi!"
Ông Tư chỉ kịp nhìn vợ và con trai một lần cuối, ánh mắt cương nghị: "Hoa, chăm sóc thằng Hải nghe con! Phát, coi như tôi trả nợ anh em!"
Nói rồi, ông Tư mất hút vào biển lửa. Một tiếng rầm kinh thiên động địa vang lên. Toàn bộ mái nhà kho sụp xuống, nhấn chìm tất cả dưới đống tro tàn đỏ rực. Ông Tư và bà Nga vĩnh viễn không bao giờ quay trở ra nữa.
Ngày đám tang, cả xóm nhỏ chìm trong không khí tang thương bao trùm. Hải ngồi lặng lẽ bên linh cữu bố, đôi mắt không còn nước mắt để khóc, chỉ có một sự trưởng thành đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt trẻ thơ.
Liên An nằm trên giường bệnh, toàn bộ vùng lưng bị bỏng nặng do mảnh gỗ cháy rơi trúng lúc được ông Tư bế ra. Nhưng nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần. Cô bé cứ tỉnh dậy là lại gào khóc gọi mẹ, gọi chú Tư.
Ông Phát gầy sọp đi chỉ sau một đêm. Mỗi lần nhìn thấy An, ông lại nhớ đến vợ, nhớ đến người bạn thân đã hy sinh mạng sống cho con mình. Sự ân hận và đau đớn khiến ông không thể tiếp tục sống ở nơi này.
"Hoa à..." – Ông Phát tìm gặp bà Hoa trước ngày đi – "Tôi... tôi xin lỗi. Số tiền bồi thường bảo hiểm của nhà kho này, tôi gửi lại hết cho mẹ con bà. Tôi phải đưa con An lên thành phố. Ở đây... tôi không chịu nổi."
Bà Hoa gạt nước mắt, nhìn Hải đang đứng phía sau: "Anh đi đi. Giữ gìn con An cho tốt. Anh Tư anh ấy linh thiêng, chắc chắn muốn thấy hai cha con anh sống tốt."
Hải bước lại gần giường của An. Cô bé đang mê man, trên lưng quấn băng trắng xóa. Hải đặt một con cào cào lá dừa vào tay cô – món đồ chơi cuối cùng cậu làm cho cô.
"An ơi, anh đi nhé. Em phải mau khỏe đấy."
Nhưng An không nghe thấy. Cú sốc tâm lý khiến cô bé sau này đã xóa sạch ký ức về vụ cháy đó như một cơ chế tự bảo vệ của não bộ. Cô chỉ còn lại một vết sẹo bỏng lớn sau lưng và một nỗi sợ vô hình với lửa và khói.
Ông Phát đổi tên cho con thành Liên An (ghép từ tên cũ và niềm hy vọng mới), chuyển lên Sài Gòn và lao vào làm việc như điên dại để quên đi quá khứ. Ông trở thành tỷ phú, nhưng tâm hồn ông vĩnh viễn mang một vết khuyết.
Bà Hoa ở lại, một mình nuôi Hải bằng gánh xôi vỉa hè. Hải lớn lên, không bao giờ nhắc lại chuyện cũ để mẹ khỏi đau lòng, nhưng cậu luôn nỗ lực học tập để bù đắp lại sự hy sinh của bố.
Họ sống trong cùng một thành phố, dưới cùng một bầu trời, nhưng địa vị xã hội đã đẩy họ về hai cực khác nhau. Một đại tiểu thư sống trong nhung lụa và một chàng sinh viên nghèo chạy Grab, họ không hề hay biết rằng sợi dây định mệnh đã được thắt nút bằng máu và lửa từ hai mươi năm trước.
Vết sẹo sau lưng Liên An vẫn ở đó, như một dấu ấn nhắc nhở về một món nợ sinh mạng. Và đó là lý do vì sao, khi vụ tai nạn xe xảy ra ở đầu truyện, linh hồn của họ lại không hề xa lạ. Họ đã từng là người thân, từng là hơi thở của nhau.
Sự "giao thoa" này không phải là ngẫu nhiên. Đó là linh hồn ông Tư và bà Nga ở trên cao đã sắp đặt, để hai đứa trẻ tội nghiệp năm xưa có cơ hội tìm thấy nhau, để sự hy sinh của ông Tư không bao giờ bị lãng quên, và để tình yêu có thể hàn gắn những vết thương sâu hoắm của quá khứ.
Hai mươi năm qua, ông đã leo lên đỉnh cao của sự giàu sang, ông đã tự huyễn hoặc mình rằng mình đã trả đủ nợ cho đời bằng những khoản quyên góp từ thiện phô trương trên mặt báo. Nhưng hóa ra, ngay giữa lòng thành phố này, vợ của người ân nhân lớn nhất đời ông lại đang phải lay lắt trong cảnh bần hàn, đang phải đối mặt với cái chết vì không có tiền phẫu thuật.
Nỗi ân hận muộn màng như một nhát dao đâm thấu tim gan. Ông nhìn sang con trai của bà Hoa – chàng thanh niên mà ông vừa mới đây còn coi khinh là "kẻ đào mỏ". Hóa ra, đứa trẻ ấy chính là con của anh Tư, là đứa bé mà ông đã từng bế trên tay trong ngày giỗ đầu của vợ mình.
"Chị Hoa... tôi... tôi xin lỗi..." – Ông Phát quỵ xuống bên cạnh giường bệnh, bàn tay run rẩy nắm lấy bàn tay khô héo của bà Hoa.
Cả phòng bệnh lặng đi. An (Hải) nhìn bố mình, cảm thấy một gánh nặng ngàn cân trong lòng vừa được trút bỏ.
Bà Hoa không oán trách. Bà chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung của người đã đi qua hết những đắng cay của kiếp người:
"Chú giàu sang thế này, anh Tư ở dưới suối vàng chắc cũng mừng cho chú. Tôi không sao đâu chú, con Hải nó lớn rồi, nó lo cho tôi được..."
Lời nói ấy như một cái tát vào lương tâm ông Phát. Ông quay lại phía người trợ lý, ra lệnh bằng một giọng đanh thép nhưng nghẹn ngào:
"Lập tức làm thủ tục chuyển chị Hoa sang bệnh viện quốc tế. Mời những chuyên gia tim mạch giỏi nhất. Nếu chị ấy có mệnh hệ gì, tất cả các người không xong với tôi đâu!"
Trong căn phòng bệnh VIP yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tíc tắc của đồng hồ, ông Phát đứng bất động bên cửa sổ, nhìn bà Hoa nằm ngủ yên tĩnh . Sắc mặt bà Hoa đã tốt hơn rất nhiều so với lúc trước. Bóng lưng ông đổ dài trên sàn đá hoa cương, trông cô độc và già nua đến lạ. Phía sau ông, An (Hải) đang cẩn thận gọt từng miếng táo, đôi bàn tay búp măng của tiểu thư Liên An vốn vụng về giờ đây lại đưa dao rất nhanh, điêu luyện và dứt khoát – một thói quen của kẻ đã quen với việc chăm sóc người khác bằng tất cả sự chắt chiu.
“Con không cần làm mấy việc đó đâu.” – Ông Phát đột ngột lên tiếng, giọng ông trầm và khàn đặc, không quay đầu lại.
An (Hải) khẽ khựng lại, rồi mỉm cười dịu dàng: “Dạ, có sao đâu bố. Con muốn tự tay làm cho bố ăn.”
Ông Phát từ từ xoay người lại. Đôi mắt sắc sảo, từng trải của vị Chủ tịch tập đoàn Nam Phát nhìn xoáy sâu vào đôi mắt của “con gái” mình. Đó là đôi mắt của Liên An, nhưng ánh nhìn thì hoàn toàn khác. Không còn vẻ hời hợt, nổi loạn hay sự trống rỗng thường thấy, mà là một ánh nhìn chính trực, kiên định và đầy sự thấu cảm của một người đàn ông đã đi qua đủ mọi bão giông của cái nghèo.
“Hai mươi hai năm qua, Liên An chưa bao giờ biết gọt một quả táo mà không làm đứt tay. Nó cũng chưa bao giờ biết nấu canh tía tô, và càng không bao giờ biết nhìn tôi bằng ánh mắt... của một người con trai hiếu thảo dành cho cha mình.”
An (Hải) sững sờ, hơi thở khẽ nghẹn lại nơi cổ họng. Cậu định lên tiếng giải thích nhưng ông Phát đã đưa tay ngăn lại. Ông bước tới, đứng đối diện với cậu, khoảng cách gần đến mức cậu có thể thấy những nếp nhăn của sự hối hận hằn sâu trên gương mặt ông.
“Tôi đã quan sát cách cô... à không, cách cậu chăm sóc bà Hoa. Cách cậu nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà ấy, cách cậu gọi tiếng ‘Mẹ’ đầy xót xa đó... Nó không phải là diễn kịch. Đó là tiếng gọi từ máu thịt.” – Ông Phát dừng lại một chút, giọng ông run lên – “Và cách cậu nhìn tôi lúc tôi mắng cậu về dự án phía Tây... Cậu không sợ hãi, cậu nhìn tôi bằng ánh mắt của một cộng sự, một kẻ biết rõ lẽ phải. Con gái tôi không có bản lĩnh đó.”
An (Hải) cúi đầu, căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Cậu biết mình không thể giấu thêm được nữa trước người đàn ông đã xây dựng cả một đế chế từ đôi bàn tay trắng này.
“Bác... bác nhận ra từ bao giờ ạ?” – Cậu hỏi, tiếng nói vẫn là của Liên An, nhưng âm điệu đã mang sự trầm tĩnh, lễ phép của Hải.
Ông Phát thở hắt ra, một tiếng thở dài như trút bỏ gánh nặng ngàn cân:
“Từ bát canh gừng hôm đó. Vị canh đó... giống hệt vị canh vợ tôi nấu. Chỉ có những người từng sống trong tàn tro của quá khứ ở cái làng quê ven sông ấy mới biết cách nướng gừng cháy cạnh trước khi nấu. Và quan trọng nhất...” – Ông Phát lấy từ trong túi ra một con cào cào lá dừa đã héo úa mà Hải mang theo bên mình – “...là con cào cào này. Đây là món quà cuối cùng con tôi nhận được trước khi tôi đưa nó đi. Cậu... cậu là Hải đúng không? Con trai anh Tư?”
An (Hải) ngước lên, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt mỹ lệ của Liên An. Cậu quỳ xuống trước mặt ông Phát, không phải bằng sự bạc nhược, mà bằng sự kính trọng tột cùng dành cho người bạn của cha mình.
“Cháu xin lỗi vì đã lừa dối bác. Cháu không biết tại sao chuyện này lại xảy ra... Cháu chỉ muốn bảo vệ mẹ cháu, và bảo vệ Liên An. Bác ơi, linh hồn con gái bác... hiện đang ở trong thân xác của cháu. Cô ấy vẫn ổn, cô ấy đang học cách sống mạnh mẽ hơn ở xóm trọ nghèo kia.”
Ông Phát đứng lặng người. Một sự thật hoang đường, điên rồ nhất thế gian đang diễn ra trước mắt, nhưng trái tim ông lại mách bảo rằng đó là sự thật. Ông đưa bàn tay run rẩy, không phải để tát hay đuổi cậu đi, mà là để đặt lên đầu “An”, khẽ vuốt mái tóc dài của con gái mình nhưng thực chất là đang xoa dịu linh hồn của đứa cháu nhỏ năm xưa.
“Tội nghiệp hai đứa quá...” – Ông Phát nghẹn ngào – “Anh Tư hy sinh để cứu mạng con chú , giờ đây con trai anh ấy lại dùng linh hồn để cứu lấy cơ nghiệp của chú . Chú nợ hai cha con cháu quá nhiều.”
Sáng hôm đó, trong văn phòng Chủ tịch kín cổng cao tường, không có cuộc đàm phán nghìn tỷ nào cả. Chỉ có một người cha đang học cách chấp nhận đứa con trai "từ trên trời rơi xuống", và một chàng trai nghèo đang gánh vác sứ mệnh hàn gắn một gia đình tan vỡ. Mặt nạ đã rơi xuống, nhưng thay vì sự đổ vỡ, họ lại tìm thấy nhau ở điểm giao thoa giữa lòng trắc ẩn và sự thật trần trụi.
Ông chợt nhận ra, sự giao thoa kỳ lạ của con gái mình với chàng thanh niên nghèo kia không phải là tai họa, mà là sợi dây cuối cùng để kéo ông trở về làm một con người đúng nghĩa.
Tối muộn hôm đó tại bệnh viện khi bà Hoa đã ngủ say. An và Hải ngồi ở ghế đá công viên bệnh viện.
An kể về mẹ mình – người đã mất khi cô còn quá nhỏ, về việc cô luôn cảm thấy mình chỉ là một món đồ trang sức trong tủ kính của bố.
"Nhiều lúc tôi chỉ muốn biến mất, Hải ạ. Tôi cảm thấy nếu tôi không còn là tiểu thư tập đoàn Nam Phát, sẽ chẳng ai thèm nhìn tôi lấy một lần."
Hải xoay người, nắm lấy đôi bàn tay của An (trong xác mình):
"Cô nhầm rồi. Mấy ngày qua, Tùng và Nam đều nói với tôi rằng 'thằng Hải' dạo này dịu dàng và hiểu chuyện hơn hẳn. Họ quý cô vì chính con người cô, vì sự tử tế cô dành cho họ, chứ không phải vì cái danh tiểu thư. Và tôi cũng thế... tôi nhìn thấy một Liên An kiên cường và nhân hậu sau lớp vỏ bọc đỏng đảnh kia."
An nhìn Hải, đôi mắt cô lấp lánh: "Anh cũng vậy, Hải. Anh không chỉ là một chàng trai nghèo vượt khó. Anh có một tâm hồn cao quý mà không số tiền nào trong tài khoản của bố tôi có thể mua được. Anh đã dạy tôi cách yêu cuộc sống từ những điều nhỏ nhất."
Họ tựa đầu vào nhau dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Không có nụ hôn, không có những lời tỏ tình cháy bỏng, nhưng giữa họ có một sự gắn kết định mệnh. Họ đã sống cuộc đời của nhau, đã mang những vết sẹo của nhau, và giờ đây, họ đang cùng nhau chữa lành chúng.