MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGió Thương Thành PhốChương 10: Khoảnh khắc vô tình

Gió Thương Thành Phố

Chương 10: Khoảnh khắc vô tình

462 từ · ~3 phút đọc

Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày nhảy múa qua khung cửa sổ văn phòng, nhuộm vàng cả căn phòng. Hạ Linh đang ngồi chỉnh sửa bản trình bày, tập trung đến mức quên cả thời gian. Cô mải mê đến nỗi không nhận ra Minh Kha đang đứng gần, lặng lẽ quan sát.

Anh cầm máy ảnh nhỏ, vốn dùng để chụp cảnh khảo sát dự án, nhưng bỗng thấy khoảnh khắc tự nhiên của cô – mái tóc rối nhẹ, ánh mắt chăm chú vào màn hình, đôi tay khẽ gõ bàn phím – quá đẹp, quá sống động.

“Chỉ một bức ảnh thôi,” anh tự nhủ, giơ máy lên và chụp. Tiếng “tách” nhỏ vang lên, khiến Hạ Linh giật mình, quay lại nhìn anh.

“Anh… chụp em à?” Cô đỏ mặt, hơi ngượng ngùng.

Minh Kha mỉm cười, giọng trầm ấm: “Ừ, khoảnh khắc tự nhiên quá. Không chỉnh sửa, không tạo dáng, tôi nghĩ em trông rất… cuốn hút.”

Hạ Linh lặng người, cảm giác tim mình nhói lên. Lời nói của anh vừa chân thành vừa dịu dàng, khiến cô không biết nên nói gì. Cô chỉ biết mỉm cười, ánh mắt không rời anh.

Khoảnh khắc đó, cả hai đều im lặng. Không cần lời giải thích, chỉ ánh mắt và nụ cười đủ để truyền tải cảm xúc. Hạ Linh nhận ra, những rung động lặng lẽ bấy lâu nay, giờ đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Minh Kha cũng vậy, anh thấy trái tim mình dường như gần cô hơn bất cứ lúc nào.

“Chiều nay trời đẹp quá, nhưng anh sẽ không để mưa hay nắng ảnh hưởng đến tâm trạng của em đâu,” Minh Kha nói, giọng vừa nghiêm túc vừa tinh tế.

Hạ Linh cười khẽ, lòng ấm áp. Cô nhận ra rằng, không cần những lời tỏ tình hoa mỹ, chỉ cần những khoảnh khắc vô tình như thế – ánh mắt, cử chỉ, và một bức ảnh – cũng đủ để trái tim họ hiểu nhau.

Khi mặt trời lặn dần, những tia nắng cuối cùng phản chiếu trên sông Sài Gòn, Hạ Linh và Minh Kha đứng bên nhau, lặng yên tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Trong lòng cả hai, một rung động mới mẻ vừa chớm nở, dịu dàng nhưng sâu sắc, đánh dấu bước đầu của một mối quan hệ đang dần hình thành – từ đồng nghiệp ăn ý, đến những rung động không thể chối bỏ.

Chiếc máy ảnh nhỏ vẫn còn trong tay Minh Kha, nhưng nó như một chứng nhân cho khoảnh khắc vô tình ấy – khoảnh khắc khiến trái tim cả hai dường như đã hòa nhịp, mở ra một chương mới đầy hứa hẹn cho câu chuyện tình cảm giữa Hạ Linh và Minh Kha.