MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữ Bí Mật Cho Cô NhéChương 12

Giữ Bí Mật Cho Cô Nhé

Chương 12

747 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Lam tỉnh dậy trong sự trống rỗng quen thuộc của căn hộ. Hạo Minh đã đi từ lúc nào, nhưng thay vì chỉ có một mẩu giấy, lần này cô thấy một bộ quần áo mới được gấp gọn gàng đặt trên ghế.

Anh đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.

Lam mặc chiếc áo khoác và rời đi, cảm thấy có một sợi dây vô hình đã được thắt chặt giữa hai người.

Ba ngày sau, Lam nhận được tin nhắn từ Hạo Minh:

“Đêm nay, 9 giờ. Đến căn hộ của em. Lần này không phải là nơi bí mật.”

Anh gửi kèm một địa chỉ khác, gần trung tâm thành phố hơn. Lam cảm thấy bất an nhưng cũng đầy tò mò. Cô muốn biết về thực tại của anh, về nơi anh sống, về con người thật sự của anh.

Khi Lam đến, đó là một căn hộ áp mái nhỏ, ấm cúng và đầy tính nghệ thuật. Căn phòng không lớn nhưng được trang trí tối giản, hiện đại. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn sàn, những bức tranh trừu tượng đơn giản, và một giá sách đầy ắp các tác phẩm triết học, nghệ thuật.

Nhưng điều khiến Lam chú ý nhất là sự vắng vẻ cá nhân đến đáng sợ. Không một bức ảnh gia đình, không đồ lưu niệm, thậm chí không có dấu vết của bất kỳ người phụ nữ nào khác.

Hạo Minh đứng đó, pha trà thảo mộc. Anh mỉm cười khi thấy cô, nụ cười chân thật và ấm áp như đêm hôm trước.

“Đây là nơi em sống,” Hạo Minh nói, đưa cho cô một tách trà. “Em thích sự đơn giản. Nó không cho phép bất cứ điều gì làm phân tán sự tập trung của em.”

Lam bước chậm rãi quanh phòng, cảm giác như đang đi vào tâm hồn của anh. Căn hộ phản ánh sự lý trí và cô độc của chính Hạo Minh.

“Em sống một mình sao?” Lam hỏi.

“Luôn luôn,” anh trả lời, giọng anh không mang vẻ than vãn, mà là sự chấp nhận cô độc như một điều kiện tự nhiên. “Em không tin vào sự phụ thuộc cảm xúc. Cho đến khi em gặp cô.”

Anh bước đến, vòng tay qua eo cô, kéo cô vào lòng.

“Căn hộ này là nơi em trốn tránh thế giới. Nhưng giờ đây, cô là người duy nhất được phép xâm phạm nó.”

Lam cảm thấy rung động trước lời thú nhận đó. Sự cô độc của anh, sự nguy hiểm và quyến rũ của anh, dường như đồng điệu với sự cô độc và khao khát của cô.

Họ không vội vã. Họ ngồi xuống sofa, bàn về mọi thứ – từ nghệ thuật, triết học, đến những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của Lam.

“Cô biết không, em luôn tìm kiếm một người thông minh và giằng xé như cô,” Hạo Minh nói, anh vuốt nhẹ tóc cô. “Cô luôn muốn sự hoàn hảo, nhưng cô cũng khao khát sự hỗn loạn. Em thích nhìn cô đấu tranh giữa hai thái cực đó.”

Lam mỉm cười cay đắng. “Em đang lợi dụng sự yếu đuối của tôi.”

“Em đang giải phóng sự yếu đuối đó,” Hạo Minh sửa lời. “Cô không còn phải đeo mặt nạ khi ở bên em. Ở đây, cô chỉ là Lam – người phụ nữ em muốn.”

Ánh mắt anh quyến rũ và ám ảnh một lần nữa. Lam biết, anh đang xây dựng một sự phụ thuộc cảm xúc tinh vi. Anh không chỉ là người tình, anh còn là người thấu hiểu và an ủi cô.

Khi đêm xuống, sự thân mật chuyển từ tinh thần sang thể xác. Trong không gian nhỏ bé, riêng tư này, sự cấm kỵ lại trở thành một gia vị kích thích mãnh liệt.

Hạo Minh chiếm hữu cô một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, mỗi cái chạm đều như một lời nhắc nhở về quyền lực mới của anh trong cuộc đời cô.

Sáng hôm sau, Lam rời đi. Cô mang theo không chỉ mùi hương của anh, mà còn là cảm giác mơ hồ về một ngôi nhà bí mật nơi cô được chấp nhận trọn vẹn. Cô biết, cô đang phụ thuộc vào sự bí mật này, vào sự ấm áp và quyến rũ của Hạo Minh.

Rào cản đã sụp đổ. Mối quan hệ của họ đã trở thành một bí mật độc quyền, một lời thề bị phản bội mà cả hai đều sẵn lòng chấp nhận.