MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiữa Hai Mùa XuânChương 1: Ngày Đầu Năm Học

Giữa Hai Mùa Xuân

Chương 1: Ngày Đầu Năm Học

2,426 từ

Tôi thích chụp ảnh. Nhưng tôi không phải kiểu người thích cầm máy ảnh, hò hét mọi người tạo dáng để có được bức ảnh “đẹp”. Tôi thích lùi lại một bước, âm thầm quan sát, rồi ghi lại những khoảnh khắc mà người ta hay bỏ qua, một chiếc lá rụng chạm đất, ánh nắng xiên qua rèm cửa, hay đôi khi, chỉ là một biểu cảm thoáng qua trên khuôn mặt người lạ.

Có lẽ vì thế, tôi cũng là một người sống rất lùi,t rầm tính, đúng như cô chủ nhiệm đã nhận xét trong học bạ của tôi. Nhưng tôi không thấy cô đơn, ngược lại tôi thấy mình khá thoải mái trong cái thế giới thu nhỏ mà tôi tự xây dựng nên.

Ngày hôm nay là ngày khai giảng cuối cùng của đời học sinh, tại một ngôi trường cấp 3 ở quê.

Cuối tháng 8 ở Miền Bắc, không còn cái nắng như thiêu như đốt giữa mùa hè, nhưng hơi nóng từ mặt đường nhựa vẫn bốc lên hầm hập. Bầu trời có vẻ trong hơn, và thỉnh thoảng, tôi cảm nhận được một cơn gió nồm nam thoáng qua, mang theo cái mùi rơm rạ khô và mùi bùn mới cày từ cánh đồng lúa cạnh trường. Khác với mấy đứa con trai lớp tôi, đứa nào đứa nấy quần âu áo trắng bảnh bao, cười đùa rộn rã dưới sân trường, tôi chỉ thấy một sự mệt mỏi quen thuộc. Năm cuối mà, mọi thứ đều mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở.

Tôi tìm một góc khuất trên hành lang tầng ba, nơi ít người qua lại nhất. Góc này nhìn thẳng ra bãi đất trống phía sau trường, nơi có hàng phượng đã sắp hết mùa, lác đác còn sót lại vài điểm đỏ cuối cùng. Đây là chỗ tôi hay đứng mỗi giờ giải lao. Ở đó, tôi thấy mình được phép là một người quan sát hoàn toàn, không cần phải nói, không cần phải tham gia vào bất cứ cuộc vui nào.

Tôi đưa chiếc Canon cũ kỹ lên mắt. Ống kính như một lăng kính lọc đi sự ồn ào và hỗn loạn của buổi sáng khai giảng, chỉ còn lại những mảng màu, ánh sáng và bố cục. Tôi nhắm vào một chùm phượng vĩ còn sót lại, cố gắng bắt lấy khoảnh khắc tia nắng đầu tiên của buổi sáng chạm vào cánh hoa.

Tách.

Tiếng máy ảnh kêu lên như một tiếng thở dài nhẹ nhàng.

Nhưng rồi, sự bình yên mà tôi cố gắng giữ lấy bỗng nhiên bị xáo trộn.

Một đám đông các cô cậu học sinh lớp dưới đang xúm xít ở đầu hành lang. Tôi liếc nhìn, thấy đó là một nhóm các bạn đang cố gắng tìm lớp mới. Họ ồn ào, đẩy nhau, và gọi to tên nhau. Tôi định mặc kệ, tiếp tục tập trung vào bức ảnh tiếp theo.

Rồi giữa đám đông lộn xộn ấy, một dáng người lọt vào ống kính của tôi. Không phải là một người đang vội vã hay cười đùa, mà là một cô gái đang đứng hoàn toàn yên tĩnh giữa cái mỡ hỗn loạn đó.

Cô ấy cao ráo, không quá gầy, mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh, phẳng phiu. Mái tóc dài, đen nhánh, được buộc gọn gàng bằng một chiếc nơ nhỏ màu xanh thẫm. Cô ấy không hề tỏ ra bối rối hay khó chịu trước sự ồn ào.

Cô ấy đang nhìn lên bảng chỉ dẫn lớp học, nhưng ánh mắt không phải là ánh mắt vội vã của một người đi tìm đường. Ánh mắt đó có vẻ gì đó tò mò và điềm tĩnh, như thể đang thăm dò một nơi xa lạ.

Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ống kính của tôi dừng lại.

Tôi không còn tìm kiếm bố cục ánh sáng hoàn hảo nữa. Tôi chỉ đang nhìn cô ấy qua cái vòng tròn nhỏ của ống kính máy ảnh. Lớp học của tôi ở ngay gần đó, và hành lang đang vang vọng tiếng người, nhưng mọi âm thanh dường như đều bị ngưng đọng.

Trong tích tắc, tôi thấy cô ấy đưa tay lên vén sợi tóc mai đang bay lòa xòa trước mặt, một cử chỉ rất đỗi tự nhiên. Khoảnh khắc bàn tay cô ấy rời khỏi tóc, đầu cô ấy khẽ quay về phía tôi.

Và ánh mắt chúng tôi gặp nhau.

Không phải kiểu nhìn lén rồi giật mình quay đi. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi. À không, cô ấy nhìn thẳng vào chiếc máy ảnh đang chĩa về phía mình.

Ánh mắt đó sâu hun hút, nhưng không hề dữ dội. Cô ấy không hề cau mày, cũng không tỏ ra bực mình. Thay vào đó, một nụ cười rất nhẹ nở trên môi cô ấy. Nó không phải là một nụ cười xã giao hay cợt nhả, mà là một nụ cười mang vẻ thân thiện và tự nhiên, như thể cô ấy hiểu rằng tôi chỉ đang chụp một khoảnh khắc ngẫu nhiên, và cô ấy chấp nhận điều đó.

Tôi, một người luôn trốn tránh mọi ánh mắt, bỗng thấy mình bị giữ lại.

Cái ánh nhìn đó... nhẹ mà sâu. Nó khiến tôi quên cả việc bấm máy, quên cả việc phải gỡ máy ảnh xuống để tránh bị coi là vô duyên.

Bỗng một tiếng gọi kéo tôi về thực tại.

" Ê Vũ, đứng đây làm gì? Xuống hội trường chuẩn bị xếp hàng kìa! Lớp mình bị réo tên rồi đó!"

Là con bé Khánh Chi, bạn cùng lớp với tôi, nó hớt hải chạy đến vỗ vào vai tôi một cái đét.

Khánh Chi là một trong số ít người chấp nhận sự im lặng của tôi mà không thấy cảm thấy khó chịu.

Tôi càu nhàu: "Đã bảo không thích chỗ đông người rồi mà."

Khánh Chi nhíu nhíu mày, giọng trách móc có phần quen thuộc: "Hâm à! Năm cuối rồi đấy phải nghiêm túc đi. Cô chủ nhiệm đang nhìn chằm chằm từ dưới sân lên đấy. Nhanh lên."

Tôi vội vã nhét chiếc máy ảnh vào túi rồi cùng Khánh Chi đi xuống cầu thang. Tôi bước chân nhanh hơn, nhưng tâm trí lại không thể rời khỏi hình ảnh vừa rồi.

Trong hội trường lớn, mùi nước lau sàn, mùi giấy mới và mùi mồ hôi của hàng trăm học sinh tạo nên một không khí đặc trưng của lễ khai giảng. Tôi tìm chỗ của lớp 12A1, ngồi xuống ghế cuối cùng, cạnh cửa sổ:

"Hồi hộp không mày?" Khánh Chi huých tay tôi.

Tôi đáp ngắn gọn: "Có gì mà hồi hộp?"

"Thì năm cuối chứ gì. Năm nay có thêm ‘đối thủ’ mới, nghe đồn là học sinh chuyển từ Hà Nội vào đó. Dân Phố Hiến mình bao giờ chẳng tò mò chuyện người từ Thủ đô về."

Tôi im lặng, lướt qua những bức ảnh phong cảnh đã chụp sáng nay. Tôi cố tìm lại hình ảnh cô gái vừa rồi, nhưng tôi đã quên bấm máy khi cô ấy quay lại nhìn. Tôi chỉ có một tấm chụp lúc cô ấy đứng nghiêng.

"Cô ấy tên là gì thế?" Tôi hỏi, giọng bằng phẳng nhất có thể, nhưng trong bụng lại có chút lạ lẫm. Lâu lắm rồi tôi mới chủ động hỏi chuyện.

Khánh Chi ngạc nhiên nhìn tôi, rồi lại quay ra hóng chuyện: "À, cô ấy á? Trịnh Nguyên An. Nghe nói là học rất giỏi, được đặc cách vào A1 của mình đấy. Hình như gia đình chuyển về làm ở khu công nghiệp mới bên Văn Lâm thì phải. Lúc nãy tao thấy cô chủ nhiệm đang dẫn cô ấy đi giới thiệu với các thầy cô khác ở ngoài cửa kia kìa."

Tôi ngước mắt lên .Quả thật ở ngay cửa ra vào, dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng của hội trường, cô gái đó đang đứng cùng cô chủ nhiệm lớp tôi. Cô ấy cúi đầu chào một giáo viên khác một cách rất lịch sự, động tác nhẹ nhàng, chuẩn mực, khác hẳn với sự tinh quái, ồn ào quen thuộc của chúng tôi.

Trịnh Nguyên An.

Cái tên nghe thật thanh lịch, dịu dàng, nhưng lại mang một chút gì đó kiên định. Nó hợp với vẻ ngoài của cô ấy đến kỳ lạ. Cô ấy đứng thẳng, vai buông lỏng, dường như không bị ảnh hưởng bởi hàng trăm ánh mắt tò mò đang dán vào mình.

Tôi quay lại nhìn bức ảnh trong máy ảnh, rồi lại nhìn cô ấy đang đứng ở cửa. Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi không còn bất cứ suy nghĩ nào về năm học áp lực, hay sự nhàm chán của buổi khai giảng nữa.

Tôi chỉ thấy, có vẻ như, mùa hè này của tôi sẽ không còn trầm lắng như tôi vẫn tưởng. Tôi nhìn tấm ảnh của cô ấy một lần nữa, quyết định không xóa nó. Nó là một chủ thể mới, một nguồn cảm hứng mới cho một nhiếp ảnh gia thầm lặng.

Buổi lễ khai giảng kéo dài lê thê với những bài phát biểu và lời dặn dò của thầy Hiệu Trưởng, thầy còn đặc biệt nhấn mạnh vấn đề học tập của khối 12 chúng tôi. Kết thúc buổi lễ khai giảng, các bạn học sinh đều đã lục tục đi lên lớp - trong đó có tôi.

Trên lớp các bạn đã lên đầy, nhân lúc cô Thủy chưa vào mọi người thỏa sức tâm sự và nô đùa, dù gì cũng đã không gặp nhau vài tháng hè, ai cũng có rất nhiều chuyện muốn nói. Một lúc sau cô Thủy bước vào.

"Các em trật tự!"

Sau khi tuyên bố về thành tích của lớp A1 năm ngoái, cô Thủy dừng lại và nhìn về phía cửa.

"Năm nay, lớp 12A1 chúng ta vinh dự chào đón một thành viên mới. Cô mời em Trịnh Nguyên An."

Nguyên An bước vào. Cả lớp vốn đang ồn ào và lộn xộn, bỗng dưng im lặng hẳn đi khi cô ấy bước đi.

Cô ấy đi thẳng về phía lớp 12A1, rồi dừng lại ở hàng ghế đầu tiên. Cô ấy đứng đối diện với chúng tôi, ánh mắt quét qua một lượt. Khi ánh mắt ấy lướt đến chỗ tôi - hàng cuối cùng - có vẻ như nó dừng lại lâu hơn. Tôi biết cô ấy đã nhận ra tôi, người vừa chĩa máy ảnh vào cô ấy trên hành lang.

Mặt tôi hơi nóng lên.

"Cô giới thiệu với các em, đây là Trịnh Nguyên An. Bạn ấy mới chuyển về từ Hà Nội. Cô mong các em có thể giúp đỡ bạn hòa nhập nhanh chóng, đặc biệt là trong học tập. Nguyên An, em có muốn nói vài lời không?"

Nguyên An gật đầu, giọng nói cô ấy nhẹ nhàng, có chút âm hưởng khác lạ so với giọng địa phương của chúng tôi, nhưng rất dễ nghe.

"Chào các bạn. Mình là Trịnh Nguyên An. Mình vừa chuyển về đây. Từ nhỏ đến giờ mình đã ở Hà Nội, nên đây là lần đầu tiên mình về học ở một tỉnh khác. Mình hy vọng năm học cuối cấp này sẽ được làm quen và học hỏi từ tất cả các bạn. Mình cảm ơn."

Lời giới thiệu ngắn gọn, lịch sự, không thừa không thiếu.

Cô Thủy chỉ chỗ ngồi cho Nguyên An.

" An, em ngồi bàn thứ tư sau Vũ nhé."

An đi xuống chỗ cô giáo chỉ định. Trong lúc bước đi, cô ấy liếc nhìn tôi một lần nữa. Không còn là cái nhìn tự nhiên ở hành lang nữa, lần này có pha một chút gì đó tinh nghịch trong ánh mắt ấy.

Tôi nhanh chóng cúi xuống giả vờ xem máy ảnh. Tôi không muốn bị bắt quả tang đang nhìn chằm chằm nữa.

" An, em ngồi bàn thứ tư ngay sau Vũ nhé. Vũ, em là người trầm tính nhưng cô mong em giúp đỡ bạn An về các hoạt động của lớp."

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cô Thủy, rồi lại quay sang An đang đứng cạnh bàn tôi.

" Vầng ạ! "

An đặt cặp xuống bàn, rồi nhướn người lên bàn trên bắt chuyện với tôi.

"Chào cậu, tớ là An. Hy vọng chúng ta sẽ học cùng nhau vui vẻ."

Giọng nói của cô ấy ở khoảng cách gần thực sự rất cuốn hút, nhẹ nhàng như gió nhưng lại chắc chắn. Tôi thấy một mùi hương thoáng qua, không phải nước hoa nồng nặc, mà là mùi sách vở mới trộn lẫn với một chút gì đó trong lành mà tôi không gọi tên được.

Tôi hơi nghiêng người: "Ừ. Cậu cứ hỏi tớ nếu có gì không rõ."

"Cảm ơn cậu. Tớ xin lỗi vì lúc nãy. Tớ đã làm phiền đến việc TÁC NGHIỆP của cậu rồi."

Tôi ngạc nhiên: "Cậu... biết tớ chụp ảnh à?"

Tôi ngạc nhiên không phải vì cô ấy nhận ra tôi, mà vì cô ấy lại nói ra một cách tự nhiên như vậy!

An cười khúc khích rồi ngồi xuống ghế, chống tay lên bàn. "Cậu cầm cái máy ảnh to đùng chĩa về phía tớ, tớ không biết mới là lạ. Đã vậy, ánh mắt của cậu... à không, ánh mắt của ống kính ấy, tớ cảm nhận được. Cậu chụp ảnh đẹp không?"

Tôi bối rối, mặt nóng ran. Bị đối phương nhận ra khiến tôi hơi mất bình tĩnh.

"Chỉ là chụp linh tinh thôi." tôi lúng túng: " Tớ không phải dân chuyên nghiệp."

" Tớ rất mong được thấy những bức ảnh linh tinh đó của cậu." cô ấy nói với giọng đầy hứng thú: " Cậu có vẻ là một người hay quan sát, đúng không?"

Tôi chỉ biết gật đầu. Cô ấy nhìn tôi một cách trực diện, không hề có vẻ đánh giá hay trêu chọc. Cô ấy đang thành thật muốn biết về tôi.

Cô Thủy gõ thước lên bàn: "Hai em trật tự nào! Năm nay là năm cuối cấp rồi không được lơ là học tập đâu đấy!"

An xuống, nói khẽ với tôi: "Thôi cô mắng rồi nói chuyện sau nhé sau nhé nhiếp ảnh gia thầm lặng."

Hóa ra, cảm giác chờ đợi ai đó ngồi ngay sau lưng mình lại có thể lạ lùng đến thế. Tôi thấy mình không còn muốn nhìn ra ngoài cửa sổ nữa.

Mùa tựu trường cuối cùng của tôi, một cách bất ngờ, đã bắt đầu bằng một người. Trịnh Nguyên An.

Độc giả có lòng ủng hộ em thì thông tin đây ạ!

VietinBank : 102880074975

( NGUYEN HUNG YEN )