MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIỮA NHỮNG NGÀY TA CHƯA KỊP QUÊN NHAUChương 10: LỜI ĐỀ NGHỊ KHÔNG TÊN

GIỮA NHỮNG NGÀY TA CHƯA KỊP QUÊN NHAU

Chương 10: LỜI ĐỀ NGHỊ KHÔNG TÊN

543 từ · ~3 phút đọc

Buổi tối hôm đó, Linh không ngủ được.

Tin nhắn “Có” cô gửi cho Nam vẫn nằm yên trong khung trò chuyện, như một dấu mốc nhỏ nhưng rõ ràng. Cô không hối hận, cũng không thấy sợ. Chỉ là trong lòng có một cảm giác rất lạ — giống như đứng trước một cánh cửa đã khép quá lâu, nay bỗng được hé mở.

Điện thoại rung lên lúc gần mười giờ.

Nam:

“Ngày mai em có rảnh không?”

Linh nhìn màn hình, suy nghĩ vài giây.

Linh:

“Buổi chiều.”

Ba chấm hiện lên rất lâu.

Nam:

“Anh muốn mời em đi dạo. Không phải hẹn hò.”

“Chỉ là… đi cùng nhau.”

Linh mỉm cười. Anh vẫn vậy — cẩn trọng đến mức gọi tên một điều cũng không dám.

Họ gặp nhau ở bờ hồ nhỏ gần trung tâm thành phố. Trời không mưa, nhưng không khí vẫn phảng phất mùi ẩm của những ngày vừa qua. Gió thổi nhẹ, làm mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Nam đến sớm. Khi Linh bước tới, anh đang đứng tựa lan can, tay cầm hai ly trà nóng.

“Anh nhớ em không thích cà phê buổi tối,” anh nói.

Linh nhận ly trà, ngón tay chạm nhẹ vào tay anh.

“Cảm ơn.”

Họ đi song song, không ai nói gì vội. Thành phố lên đèn, phản chiếu xuống mặt hồ thành những dải sáng dài.

“Linh,” Nam lên tiếng,

“anh không muốn chúng ta cứ mãi đi vòng quanh.”

Cô chậm lại, nhưng vẫn bước cùng anh.

“Vậy anh muốn gì?”

Nam dừng hẳn lại. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt không né tránh.

“Anh muốn có cơ hội ở cạnh em,” anh nói.

“Không phải như người yêu cũ. Cũng chưa cần là người yêu mới.”

“Chỉ là… cho anh được quan tâm em, rõ ràng hơn một chút.”

Linh im lặng. Cô không thấy áp lực — chỉ thấy sự chân thành rất thận trọng.

“Nếu em chưa sẵn sàng,” Nam nói tiếp,

“anh vẫn ở đây. Nhưng anh không muốn giả vờ như không còn cảm xúc.”

Gió thổi mạnh hơn. Linh nhìn xuống mặt hồ, nơi ánh đèn rung rinh theo từng gợn nước. Cô đã từng sợ những lời hứa, sợ bắt đầu lại rồi lại mất nhau. Nhưng lúc này, Nam không hứa gì cả. Anh chỉ xin một cơ hội rất nhỏ.

“Anh có biết,” Linh nói chậm rãi,

“em sợ điều gì nhất không?”

Nam lắc đầu.

“Em sợ mình lại tin,” cô nói,

“rồi một ngày anh lại rời đi mà không nói gì.”

Nam không vội trả lời. Anh nhìn cô rất lâu, rồi nói khẽ:

“Anh không thể hứa sẽ không bao giờ rời đi.”

“Nhưng anh hứa, nếu có đi, anh sẽ nói.”

“Và nếu ở lại… anh sẽ ở lại bằng tất cả sự rõ ràng anh có.”

Linh ngẩng lên nhìn anh. Lần đầu tiên sau rất lâu, cô không thấy nỗi sợ chiếm trọn.

“Vậy,” cô nói,

“chúng ta thử đi.”

Nam khẽ thở ra, như vừa đặt xuống một gánh nặng. Anh không nắm tay cô, chỉ mỉm cười — nụ cười rất nhẹ, rất thật.

“Cảm ơn em,” anh nói.

Họ tiếp tục bước đi bên nhau, khoảng cách vẫn đủ an toàn, nhưng không còn xa.

👉 Lời đề nghị không tên ấy không phải là một khởi đầu ồn ào.

👉 Nó chỉ là hai người chọn bước chậm lại… và không quay lưng với cảm xúc của mình nữa.