MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGỗ Mục Nở HoaChương 1

Gỗ Mục Nở Hoa

Chương 1

796 từ · ~4 phút đọc

Tiếng máy đo nhịp tim vang lên những hồi dài đơn điệu, khô khốc. Diệp Thảo nằm đó, đôi mắt lờ đờ nhìn trần nhà bệnh viện bong tróc từng mảng vôi xám xịt. Lồng ngực cô đau thắt lại, mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của máu và cả sự hối hận muộn màng.

Ở tuổi ba mươi lăm, lẽ ra cô phải đang đứng trên bục vinh danh của ngành bán lẻ, nhưng thực tế, cô lại đang chết dần trong cô độc. Tài sản cả đời cô gầy dựng, từ những sạp hàng nông sản sạch cho đến chuỗi cung ứng thực phẩm, tất cả đã bị Phạm Thịnh – gã chồng mà cô hết mực tin tưởng – cùng đứa em gái nuôi giả tạo chiếm đoạt sạch sành sanh. Chúng không chỉ cướp đi sự nghiệp, mà còn gián tiếp đẩy cha cô, ông Ba, vào chỗ chết trong một vụ cháy kho gạo đầy nghi vấn ba năm trước.

“Diệp Thảo à, cô cứ yên tâm mà đi. Cái kho gạo cũ kỹ của lão già đó, vốn dĩ nên biến thành tro bụi từ lâu rồi.” – Giọng nói lạnh lẽo của Phạm Thịnh vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô trước khi cô ngã xuống.

Cơn đau đột ngột bùng lên dữ dội, che mờ tầm nhìn của Thảo. Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt ập đến, kéo theo đó là tiếng ồn ào huyên náo của phố thị, mùi khói xe nồng nặc trộn lẫn với hương thơm ngai ngái của lúa gạo và phù sa sông nước.

“Thảo! Diệp Thảo! Con nhỏ này, nắng nôi thế này mà ngủ quên trên bao gạo hả con?”

Tiếng gọi vừa thân thuộc vừa xa xăm khiến Thảo giật mình choàng tỉnh. Cô bật dậy, hơi thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm. Trước mắt cô không phải là căn phòng bệnh lạnh lẽo, mà là kho gạo cũ sát bến sông của cha. Những bao tải gai chất cao quá đầu người, mùi bụi phấn của cám gạo lẩn khuất trong từng kẽ không khí, và ngoài kia, tiếng ghe xuồng tạch tạch trên sông vang lên rộn rã.

Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay không còn gầy gò, héo hắt với những vết kim truyền dịch, mà là đôi tay của tuổi đôi mươi, căng tràn sức sống nhưng cũng đầy vết chai sần vì phụ cha bốc xếp hàng hóa.

“Cha…?” – Giọng cô run rẩy, khàn đặc.

Cách đó vài bước chân, một người đàn ông trung niên với chiếc áo sơ mi sờn vai, lưng hơi còng đang loay hoay cột lại miệng bao gạo. Ông Ba ngẩng lên, lau mồ hôi trên trán bằng cái khăn rằn vắt vai, cười hiền hậu:

“Sáng giờ bốc hàng mệt quá hả con? Thôi, vào nhà rửa mặt đi rồi cha con mình ăn cơm. Nay có cá linh kho lạt với bông điên điển, món con thích nhất đó.”

Nước mắt Thảo đột ngột trào ra, nóng hổi. Cô lao đến, ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn nhưng gầy gò của cha. Mùi mồ hôi nồng nồng, mùi của nắng gió và tình yêu thương mà bấy lâu nay cô chỉ thấy trong những giấc mơ đau đớn, giờ đây lại chân thực đến thế. Ông Ba sững sờ, tay vẫn cầm sợi dây thừng, bối rối vỗ nhẹ vào vai con gái:

“Sao vậy con? Ai bắt nạt con hả? Hay là thằng Thịnh nó lại sang làm phiền con?”

Nghe đến cái tên đó, trái tim Thảo thắt lại một nhịp, rồi ngay lập tức bùng lên một ngọn lửa sắc lạnh. Cô lùi lại một bước, nhìn vào tờ giấy đang nằm trên mặt bàn gỗ mục bên cạnh cha. Đó là tờ khế ước vay nợ mà kiếp trước, vì tin lời Phạm Thịnh, cha cô đã ký vào để rồi đánh mất toàn bộ cơ nghiệp vào tay kẻ thù.

Ngày hôm nay là ngày 15 tháng 6 năm 2012. Ngày bắt đầu của chuỗi bi kịch kiếp trước.

Diệp Thảo hít một hơi thật sâu, vị phù sa từ dòng sông thổi vào lồng ngực khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô không biết tại sao ông trời lại cho mình cơ hội này, nhưng cô tự thề với lòng mình: Kiếp này, không một ai có thể chạm vào cha, không một ai có thể vấy bẩn mảnh đất này. Những kẻ nợ cô, cô sẽ đòi lại bằng cả vốn lẫn lãi.

“Cha, tờ giấy này… cha đừng ký.” – Thảo nói, giọng đanh thép, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào xấp hồ sơ trên bàn.

Ván cờ của cuộc đời cô, chính thức lật trang từ đây.