MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGỗ Mục Nở HoaChương 5

Gỗ Mục Nở Hoa

Chương 5

926 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, theo lời hẹn, Thảo đạp xe về phía hạ lưu sông, nơi có một cánh đồng bị bỏ hoang từ lâu do đất nhiễm phèn nặng. Ở đó, dưới gốc cây đa cổ thụ rủ rễ xum xuê, cô thấy Gia Khiêm đang ngồi xổm, tay cầm một nắm đất đen xám, đưa lên mũi ngửi rồi nếm thử một chút bằng đầu lưỡi.

Thảo dựng xe, đi tới gần: “Anh Khiêm, anh nếm cả đất sao?”

Gia Khiêm ngẩng lên, nụ cười của anh vẫn hiền khô nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự say mê: “Đất cũng giống như con người vậy, nó biết nói đấy. Đất ở đây đang ‘đau’ vì người ta đổ quá nhiều phân bón hóa học trong nhiều năm, nhưng cốt đất vẫn còn tốt lắm. Chỉ cần biết cách vỗ về, nó sẽ cho quả ngọt.”

Thảo ngồi xuống cạnh anh, nhìn ra dải đất mênh mông nhưng xơ xác. Cô thẳng thắn vào vấn đề:

“Tôi không có nhiều vốn, cũng không có máy móc hiện đại. Thứ tôi có duy nhất là cái kho gạo sát bến sông và niềm tin rằng người dân đang khát thực phẩm sạch. Anh giúp tôi hồi sinh mảnh đất này, tôi sẽ lo đầu ra cho sản phẩm.”

Gia Khiêm nhìn sâu vào mắt Thảo, như thể muốn tìm kiếm sự chân thành trong lời nói của một cô gái trẻ. Anh chậm rãi nói:

“Làm nông nghiệp sạch rất khổ, Thảo ạ. Ba năm đầu có thể sẽ không có lãi, thậm chí là lỗ nặng vì phải cải tạo đất. Cô có chịu được cảnh nhìn sâu rầy cắn phá mà không được phun thuốc, nhìn đối thủ dùng hóa chất để rau củ đẹp mã hơn mình không?”

“Tôi đã từng mất đi những thứ quý giá hơn cả tiền bạc.” – Giọng Thảo trầm xuống, mang theo một nỗi đau ẩn ức từ kiếp trước mà chỉ mình cô hiểu. “Nên sự vất vả này, đối với tôi chẳng thấm tháp gì. Tôi muốn xây dựng một chuỗi cửa hàng mà ở đó, người mua không phải lo lắng về sức khỏe của con cái họ.”

Gia Khiêm khẽ gật đầu, anh lấy từ trong chiếc túi vải ra một bản vẽ viết tay nguệch ngoạc nhưng cực kỳ chi tiết. Đó là mô hình "Vườn - Ao - Chuồng" khép kín, nơi chất thải của khâu này là nguồn sống của khâu kia.

“Tôi có một giống lúa chịu phèn rất tốt, lại thơm ngon không kém loại gạo cha cô đang giữ. Chúng ta sẽ bắt đầu từ 5 mẫu đất này. Tôi góp kỹ thuật và giống, cô góp công và kho bãi. Chúng ta không gọi đây là công ty, mà là ‘Liên minh những người làm nông tử tế’.”

Cái bắt tay của họ dưới gốc đa già năm ấy thật giản đơn, nhưng nó chính là khởi đầu cho một đế chế bán lẻ thực phẩm sạch lớn nhất sau này.

Tuy nhiên, cuộc sống không bao giờ êm đềm như mặt nước sông. Khi Thảo và Gia Khiêm đang say sưa bàn bạc về việc ủ phân hữu cơ, thì ở phía xa, bóng dáng một chiếc xe máy đắt tiền xuất hiện. Phạm Thịnh lại đến. Lần này, hắn không đi một mình mà đi cùng một người đàn ông trung niên béo mập, đeo xích vàng lớn ở cổ.

“Thảo, hóa ra em ở đây với gã kỹ sư nghèo này à?” – Phạm Thịnh bước xuống xe, giọng mỉa mai nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ hằn học. “Giới thiệu với em, đây là ông Đại, chủ chuỗi cung ứng nông sản lớn nhất tỉnh. Ông ấy đang muốn mua lại toàn bộ khu đất này để làm nhà máy chế biến phân lân.”

Ông Đại hất hàm, nhìn Thảo bằng nửa con mắt: “Cô bé, nghe nói cô đang muốn thâu tóm đất ở đây? Đừng phí công vô ích. Tôi đã đặt cọc với xã để thuê khu này rồi. Tốt nhất là cô nên bảo cha cô bán nốt cái kho gạo cho tôi đi, được giá đấy.”

Thảo đứng dậy, bình thản phủi bụi trên áo. Cô nhìn thẳng vào Phạm Thịnh, rồi nhìn sang ông Đại. Cô biết người đàn ông này, kiếp trước ông ta chính là kẻ đã biến vùng đất này thành một vùng "đất chết" vì ô nhiễm hóa chất.

“Ông Đại, ông nói ông đã đặt cọc?” – Thảo nhẹ nhàng hỏi. “Nhưng theo tôi biết, đây là đất nông nghiệp ưu tiên bảo tồn của địa phương, theo nghị định mới nhất vừa ban hành tuần trước, không được phép xây dựng nhà máy hóa chất trong bán kính 5 cây số quanh khu dân cư.”

Cả Phạm Thịnh và ông Đại đều sững người. Nghị định đó vừa mới được thảo luận ở cấp trung ương, thông tin chưa hề phổ biến rộng rãi. Làm sao một cô gái ở vùng quê hẻo lánh này lại có thể biết được?

Thảo bước tới gần Phạm Thịnh, nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe:

“Thịnh à, anh chậm chân rồi. Không chỉ mảnh đất này, mà tất cả những quân bài anh định đánh, tôi đều biết rõ anh giấu nó ở đâu.”

Nhìn gương mặt tái nhợt của Phạm Thịnh, Thảo cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Khi cô chặn đứng đường làm ăn của những kẻ tham lam này, chúng sẽ không để cô yên.