MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGương Vỡ Không LànhChương 17

Gương Vỡ Không Lành

Chương 17

350 từ · ~2 phút đọc

17.

Phương Cẩn Dục nói số phòng để tôi tự lên lầu. Đẩy cửa ra liền nghe thấy giọng của Tô Dược truyền ra: “Em trai à, làm người không thể tuyệt đường nhau chứ? Chúng ta ở trong cùng một ngàng này, cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, ép đến như vậy cũng không tốt đúng không? Sao phải tự tìm thêm đối thủ cho mình chứ?”

Phương Cẩn Dục cười: “Cô hiểu nhầm một chuyện rồi, tôi xử cô không phải là tìm thêm đối thủ mà là tiêu khiển.”

“Cô cho rằng cô là vị nào mà ở đây hoa tay múa chân với tôi?”

Tô Dược tức đến mức run cả tay, Tần Tiêu cũng ở đây, cười như không cười tiếp lời: “Ba cậu có biết cậu kiêu căng như vậy trước mặt tôi chưa?”

Anh ta xoay đầu lại nhìn tôi, những lời tiếp theo đều kẹt lại trong cổ họng. Tôi không quan tâm  đến anh ta, phẩy phẩy quyển kịch bản trong tay cho Phương Cẩn Dục xem rồi bỏ xuống trên cái ghế ngay cửa, rời đi.

Cũng không biết Tần Tiêu nhớ ra điều gì mà túm tôi lại rồi ấn lên tường, ấn đến mức tôi phát đau. Anh ta gần như gằn ra từng chữ từ kẽ răng: “Em không gọi điện thoại, không trả lời tin nhắn của anh là vì ở cùng với cậu ta?”

Tôi bật cười, dùng những lời anh ta đã từng trả lời qua loa để đáp lại: “Chỉ là công việc thôi, tôi nghĩ anh cũng hiểu mà.”

Tôi cố ý bước vào đấy, cố ý để Tần Tiêu không vui vẻ. Nỗi đau tôi từng nếm trải không để anh ta thử chút thì sao tôi thoải mái được.

Đáy mắt anh ta có chút nước mắt, cười khổ nói với tôi: “Mãn Mãn, em cũng tàn nhẫn thật đấy.”

“Em muốn chơi, được thôi… Nhưng mà đừng quên gọi điện thoại cho anh, anh đang đợi em.”

Tần Tiêu, cảm giác bơ vơ đó có dễ chịu không?