Dòng máu của Xà Vương chảy trong huyết quản Linh Lan không chỉ mang lại sức sống mà còn nhen nhóm lên một ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của cả hai. Đêm đó, cung điện đá quý chìm trong một bầu không khí đặc quánh, nóng bỏng đến mức hơi nước từ các hồ ngầm bắt đầu bốc lên, tạo thành một màn sương mờ ảo bao phủ lấy chiếc giường ngọc.
Hắc Dạ nhìn Linh Lan, người giờ đây không còn vẻ nhợt nhạt thường ngày mà toàn thân ửng hồng một cách lạ thường dưới tác động của giao ước máu. Ánh mắt hắn không còn là sự quan sát lạnh lùng của kẻ đi săn, mà đã biến chuyển thành dục vọng nguyên thủy của loài rắn khi tìm thấy bạn đời duy nhất. Bản năng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hắn muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận cùng linh hồn nàng, muốn biến nàng thành một phần không thể tách rời của chính thân xác mình.
Hắn vươn tay kéo nàng vào lòng, hơi ấm nhân tạo từ cơ thể hắn sau khi hóa người hoàn toàn khiến Linh Lan rùng mình, nhưng không phải vì sợ hãi mà vì một luồng điện tê dại đang lan tỏa khắp các dây thần kinh. Đôi môi của Hắc Dạ áp xuống, mạnh mẽ và tham lam, nuốt chửng những tiếng rên rỉ nhỏ vụn của nàng. Nụ hôn mang theo vị máu và hương gỗ mục, nồng đậm đến mức khiến nàng choáng váng. Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve lên những đường cong mềm mại trên cơ thể nàng, dừng lại thật lâu ở dấu ấn hắc xà trên cổ hiện đang tỏa nhiệt nóng hổi.
Trong bóng tối nhập nhòe, những mảnh y phục cuối cùng cũng rơi xuống sàn đá lạnh lẽo. Sự đối lập giữa làn da trắng ngần của Linh Lan và thân hình rắn rỏi, sậm màu của Hắc Dạ tạo nên một khung cảnh đầy kích thích. Hắn không còn kìm nén, bản năng của loài rắn khiến sự chiếm đoạt của hắn trở nên bạo liệt và tràn đầy tính xâm lấn. Từng nhịp chạm, từng hơi thở đều mang theo sự cuồng nhiệt muốn nuốt chửng lấy đối phương.
Linh Lan hoảng hốt khi cảm nhận được sự xâm nhập thô bạo nhưng đầy mê hoặc, nàng bấu chặt lấy bờ vai rộng của hắn, móng tay găm sâu vào da thịt như tìm kiếm một điểm tựa giữa cơn bão dục vọng. Hắc Dạ không cho phép nàng lùi bước, hắn dùng đôi chân dài giam chặt lấy nàng, mỗi một chuyển động đều như muốn tuyên bố rằng nàng chính là sở hữu độc quyền của hắn. Cơn đau ban đầu dần bị thay thế bởi một sự khoái cảm kỳ lạ, thứ khoái cảm sinh ra từ việc hòa quyện máu thịt giữa một vị thần và một đóa hoa hiến tế. Đêm nồng cháy ấy, tiếng rên rỉ và tiếng thở dốc hòa quyện vào tiếng nước chảy ngầm, đánh dấu một cột mốc không thể quay đầu: Linh Lan đã hoàn toàn thuộc về Xà Vương, không chỉ là vật tế, mà là người phụ nữ duy nhất ngự trị trong vương quốc tối tăm của hắn.