Sáng thứ Bảy tại thành phố S, bầu trời cao vời vợi và trong xanh đến lạ thường sau những ngày mưa phùn ẩm ướt. Ánh nắng vàng hanh hao của mùa thu rót xuống những tán lá ngô đồng, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng và êm đềm bên trong khuôn viên biệt thự nhà họ Giang. Minh An thức dậy sớm, cậu dành thời gian để sắp xếp lại đống sách vở trên bàn học. Chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những tờ ghi chép của Giang Liễm đặt ngay ngắn ở một góc trang trọng, như một báu vật thầm kín mà cậu luôn trân trọng.
Theo lời hẹn từ tối qua, hôm nay Giang Liễm sẽ đưa cậu đi hiệu sách và cùng nhau ôn tập. Minh An mặc một chiếc áo len mỏng màu kem phối cùng quần kaki tối màu, trông cậu nhẹ nhàng và thanh sạch như một cơn gió đầu mùa. Khi cậu bước xuống phòng khách, Giang Liễm đã đợi sẵn. Anh không mặc đồng phục thi đấu hay những bộ vest trịnh trọng, mà chỉ đơn giản với chiếc áo hoodie đen và quần jean rộng rãi, mang đậm hơi thở của một nam sinh tràn đầy năng lượng.
"Dậy sớm vậy sao? Anh còn tưởng phải lên gõ cửa phòng em thêm vài lần nữa đấy."
Giang Liễm vừa nói vừa thản nhiên cầm lấy chiếc cặp sách từ tay Minh An khoác lên vai mình. Hành động này tự nhiên đến mức khiến Minh An nhất thời ngẩn ngơ. Cậu khẽ mím môi, cố ngăn một nụ cười đang chực chờ nở rộ.
"Em không muốn để anh phải đợi. Chúng ta đi bằng gì ạ?"
"Hôm nay trời đẹp, chúng ta đi xe máy cho thoáng. Anh biết một hiệu sách cũ nằm trong con ngõ nhỏ ở quận Tĩnh An, nơi đó yên tĩnh hơn các trung tâm thương mại nhiều."
Chiếc xe mô tô của Giang Liễm lướt đi trên những đại lộ rộng lớn, đi qua những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh nắng lấp lánh của thành phố S. Minh An ngồi phía sau, lần này cậu không còn ngần ngại mà chủ động nắm lấy vạt áo hoodie của anh. Cảm giác gió thổi qua tai và hơi ấm từ lưng anh truyền lại khiến mọi lo âu về những ánh nhìn ở trường dường như lùi xa vào dĩ vãng.
Hiệu sách mà Giang Liễm nhắc tới nằm sâu trong một con hẻm cổ kính, nơi tường gạch phủ đầy rêu phong và hoa tử đằng héo úa. Bên trong, mùi giấy cũ và mùi gỗ đàn hương hòa quyện tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ ngoài kia. Họ tìm thấy một góc bàn nhỏ gần cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau.
Giang Liễm bắt đầu công việc của mình một cách nghiêm túc. Anh không chỉ mua sách cho Minh An mà còn kiên nhẫn ngồi xuống, mở cuốn sách Vật lý lớp 11 ra và bắt đầu giảng giải những phần mà Minh An còn vướng mắc.
"Nhìn kỹ vào công thức này, em đừng cố học vẹt. Hãy tưởng tượng nó như quỹ đạo của một quả bóng khi anh ném vào rổ vậy. Mọi chuyển động đều có quy luật của nó."
Giọng nói của Giang Liễm trầm thấp và truyền cảm, khác hẳn với vẻ ngông cuồng trên sân bóng rổ. Minh An chống cằm nhìn anh, cậu không chỉ nghe những con số mà còn đang ngắm nhìn sự tập trung cao độ trên gương mặt anh tuấn của người đối diện. Dưới danh nghĩa anh em, anh đang dành cho cậu một sự quan tâm đặc biệt, một sự bao dung mà cậu chưa từng nhận được từ bất kỳ ai cùng trang lứa.
Buổi học kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ. Khi Minh An bắt đầu cảm thấy mỏi mắt, Giang Liễm liền đóng sách lại, đưa cho cậu một hộp sữa dâu lạnh mà anh đã lén mua từ lúc nào.
"Nghỉ một chút đi. Học nhiều quá đầu óc sẽ bị bão hòa đấy. Em có muốn đi dạo quanh đây không?"
Họ bước đi trên những con phố lát đá của quận Tĩnh An. Đây là khu vực mang đậm dấu ấn lịch sử với những ngôi nhà mang kiến trúc thuộc địa cũ. Giang Liễm đi bên cạnh Minh An, thỉnh thoảng anh lại đưa tay che chắn cho cậu mỗi khi có xe đạp đi ngang qua hoặc đám đông khách du lịch chen lấn. Sự bảo vệ này quá đỗi tự nhiên, không hề mang tính diễn kịch, khiến Minh An cảm thấy mình thực sự là một phần quan trọng trong cuộc sống của anh.
"Giang Liễm, thực ra... đôi khi em thấy mình thật ích kỷ." Minh An cúi đầu nhìn những cái bóng của hai người trải dài trên mặt đất.
"Sao lại nghĩ thế?"
"Vì em cứ nhận lấy sự quan tâm của anh mà không biết phải đáp lại thế nào. Ở trường, danh tiếng của anh rất lớn, còn em chỉ mang lại thêm cho anh những lời đồn đại không hay. Nếu không có em, có lẽ anh sẽ thoải mái hơn nhiều."
Giang Liễm dừng bước, anh xoay người Minh An lại, bắt cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một "người ảo" bí ẩn, mà là của một người đàn ông thực thụ đang đứng ra bảo vệ người mình thương.
"Minh An, nghe cho rõ đây. Anh quan tâm em vì anh muốn thế, không phải vì trách nhiệm hay vì danh nghĩa anh em gì cả. Những lời đồn kia chẳng là cái gì đối với anh. Anh thà bị cả thế giới chỉ trích còn hơn là thấy em phải một mình chịu đựng. Em chính là món quà tốt nhất mà căn nhà đó dành cho anh, em hiểu không?"
Minh An cảm thấy tim mình run rẩy. Lời tỏ bày của Giang Liễm tuy kín đáo dưới danh nghĩa "người nhà" nhưng sức nặng của nó lại vượt xa mọi ngôn từ lãng mạn. Cậu khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời.
Trên đường về nhà, họ ghé vào một tiệm bách hóa nhỏ. Giang Liễm chọn mua một bộ dụng cụ vẽ mới và một tập giấy mỹ thuật cao cấp.
"Anh mua cái này làm gì? Anh đâu có học vẽ?" Minh An ngạc nhiên hỏi.
"Không phải cho anh, là cho em. Anh thấy em hay vẽ bậy vào góc sách giáo khoa, nét vẽ rất đẹp. Đừng bỏ phí tài năng của mình, nếu thấy áp lực việc học quá thì hãy vẽ. Đó cũng là một cách để giải tỏa."
Sự quan tâm âm thầm này một lần nữa chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng Minh An. Giang Liễm không chỉ dạy cậu học, bảo vệ cậu khỏi những kẻ bắt nạt, mà còn quan tâm đến cả những sở thích nhỏ nhoi mà chính cậu cũng chưa từng để ý đến.
Khi về đến nhà, họ bắt gặp cha dượng Giang Thành đang đứng ở phòng khách. Ông nhìn thấy hai đứa con trai đi cùng nhau, trên tay mang theo sách vở và đồ dùng học tập, gương mặt nghiêm nghị của ông thoáng hiện lên một tia nhẹ nhõm.
"Hai đứa đi học về rồi à? Tốt lắm, Giang Liễm, con cứ tiếp tục giúp đỡ em như vậy. Minh An là người một nhà, con phải có trách nhiệm bảo ban em."
Giang Liễm chỉ gật đầu nhẹ, anh không giải thích gì thêm, lặng lẽ dẫn Minh An đi lên lầu. Ngay khi cánh cửa phòng sinh hoạt chung khép lại, anh quay sang nhìn cậu, nháy mắt tinh nghịch.
"Thấy chưa? Ngay cả cha cũng ủng hộ anh 'chăm sóc' em mà. Vậy nên đừng có cảm thấy tội lỗi nữa."
Buổi tối hôm đó, Minh An ngồi bên cửa sổ, mở bộ dụng cụ vẽ mà Giang Liễm đã tặng. Cậu đặt bút lên trang giấy trắng tinh khôi, và hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí cậu chính là bóng lưng của Giang Liễm dưới ánh nắng chiều ở quận Tĩnh An. Cậu vẽ một cách say mê, từng nét bút chứa đựng tất cả tình cảm thầm kín mà cậu chưa thể nói thành lời.
Đột nhiên, điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ ứng dụng kết đôi.
"Bạn nhỏ, tối nay anh có buổi tập bơi muộn để chuẩn bị cho giải đấu thành phố. Anh để một ít bánh quy hạt dẻ ở trước cửa phòng em, nhớ lấy vào ăn khi học bài nhé. Đừng có để bụng đói đi ngủ đấy."
Minh An buông bút, mở cửa phòng ra. Quả nhiên, trên chiếc thảm nhỏ có một túi giấy kraft xinh xắn tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của hạt dẻ nướng. Cậu cầm túi bánh vào phòng, lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào. Sự quan tâm của Giang Liễm giống như một dòng nước ấm, len lỏi vào từng tế bào, chữa lành những tổn thương và sưởi ấm tâm hồn cậu trong những đêm thu lạnh lẽo.
Cậu nhắn lại.
"Em nhận được bánh rồi, ngon lắm. Anh tập luyện cẩn thận nhé, đừng có làm quá sức. Em... em đang vẽ một bức tranh, khi nào xong sẽ cho anh xem."
"Ồ? Anh có được vinh dự làm người mẫu trong tranh của em không?"
"Cứ đợi xem đi!"
Minh An mỉm cười, cậu cảm nhận được một sự gắn kết kỳ diệu. Dù ngoài đời họ vẫn phải giữ danh nghĩa anh em để tránh những rắc rối không đáng có, nhưng sự thật về tình cảm của họ đã vượt xa khỏi định nghĩa đó. Những quan tâm âm thầm, những món quà nhỏ, những buổi học chung... tất cả đang tạo nên một nền móng vững chắc cho một tình yêu bền bỉ.
Tuy nhiên, trong bóng tối của ngôi biệt thự sang trọng, vẫn có những ánh mắt dõi theo họ. Mẹ Minh An, vốn là một người phụ nữ tinh tế, bà đã bắt đầu nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt của con trai mình mỗi khi nhìn Giang Liễm. Đó không phải là ánh mắt của sự thù hận hay sợ hãi như ngày đầu, mà là một sự tin cậy và phụ thuộc sâu sắc. Bà lo lắng cho tương lai của hai đứa trẻ, lo lắng về những định kiến của xã hội và cả sự phản ứng của chồng mình nếu sự thật bị phanh phui.
Nhưng đối với hai thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, những lo toan của người lớn dường như vẫn còn ở rất xa. Họ chỉ biết rằng, vào giây phút này, họ có nhau. Giang Liễm vẫn sẽ là "L" – chỗ dựa tâm hồn trên mạng, và là một người anh trai tuyệt vời ngoài đời. Còn Minh An sẽ vẫn là "bạn nhỏ" luôn cần sự bảo bọc, nhưng cũng đang từng ngày lớn khôn để có thể đứng vững bên cạnh người mình yêu.
Tiếng nước chảy róc rách từ bể bơi trong nhà vọng lại, Minh An biết Giang Liễm đang ở đó, chiến đấu với những sải tay mạnh mẽ dưới làn nước xanh. Cậu thầm cầu nguyện cho anh, cho giải đấu sắp tới và cho cả hành trình gian nan mà họ đã chọn cùng nhau bước tiếp. Một chương mới của cuộc đời đang mở ra, dẫu biết sẽ có nhiều trầy xước, nhưng trái tim họ sẽ luôn tìm thấy đường về với nhau, vẹn tròn và thuần khiết.