MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHai Thai Năm Bảo: Tổng Tài Bẫy Được Vợ NgoanChương 1062: 1062

Hai Thai Năm Bảo: Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 1062: 1062

540 từ · ~3 phút đọc

Cậu ấy không muốn.

Nhìn Cung Bắc khóc nức nở, một nụ cười đắc thẳng nở trên môi Vân Ngọc Hân: “Vân Giai Kỳ, đây là sự lựa chọn của cô, đừng có hối hận!” Nói xong, cô ta cúp máy, nói với thuộc hạ: “Thả thằng nhóc này ra!” “Đừng…” Cung Bắc liên tục lắc đầu.

Tiểu Vũ Minh nói: “Anh, ngoan, nghe lời, trở về đi” “Anh không muốn rời xa eml” “Em sẽ ở đây với mẹ, em sẽ bảo vệ mẹ”“ “Đừng mà Hai người đàn ông mở cửa lồng ra, lôi Cung Bắc ra ngoài, hai tay của Cung Bắc đã bị còng lại, cậu chỉ có thể liều mạng cắn quần áo của Tiểu Vũ Minh.

Tiểu Vũ Minh biến sắc: “Anh, anh buông ra…” Cung Bắc càng dùng sức cản mạnh hơn, ngay cả gân xanh nối đầy trên trán cũng quyết không chịu buông ra.

Tiểu Vũ Minh lo lắng: “Anh!” ‘Vân Ngọc Hân đi tới, sốt ruột nói: “Nếu như mày đã không muốn đi như vậy vậy thì tao sẽ cho mày ở lại! Đem thẳng oắt kia đi!” Cung Bắc nghe thấy vậy lập tức buông ra, Tiểu Vũ Minh còn chưa kịp có phản ứng gì đã bị lôi ra ngoài lồng.

Tiểu Vũ Minh đã mất giọng, khàn khàn nói: “Các anh làm gì vậy…” “Vũ Minh, em về nhà đi, anh sẽ ở đây với mẹ” “Anh!” Đồ ngốc nghếch này! Cơ hội thoát ra lón như vậy mà lại không biết nắm bắt! Tiểu Vũ Minh còn chưa nói hết câu, miệng đã bị nhét gi.

“Nhanh lên! Động tác nhanh nhẹn lên, đừng có làm lãng phí thời gian!” Lúc đi ra khỏi hầm, hai tay của Tiểu Vũ Minh vẫn bị trói ra phía sau, bị một người đàn ông vác trên vai.

Sau khi đi qua một đường hầm u ám, chẳng mấy chốc cậu đã nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.

Bên ngoài hầm, màn đêm đen đặc.

Cậu nhìn quanh và thấy những dãy ô tô màu đen đang đậu cách đó vài trăm mét.

Trong đám đông, Vân Giai Kỳ mặc đồ trắng, bóng hình của cô ấy ngay lập tức thu hút sự chú ý của cậu Mẹ ơi.

Hai mắt cậu mở lớn nhưng cậu không thể phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Mấy người đàn ông không ngờ rằng Vân Giai Kỳ lại kéo theo nhiều người đến đây như vậy.

“Con đàn bà này gọi cảnh sát đấy à?” “Nhưng tao không nhìn thấy xe cảnh sát..” “Có lẽ là mặc thường phục? Nếu trong xe toàn là cảnh sát anh em mình có chạy đẳng trời… “Mẹ kiếp! Cô ta báo cảnh sát thật đấy à? Chúng ta bị bao vây rồi sao?” “Sợ quái gì! Đợi đến khi còn đàn bà đó nằm gọn trong tay chúng ta, bọn cớm mà dám động tay chúng ta, chúng ta giết con tin luôn, cùng lắm thì đồng quy vu tận!” Vân Giai Kỳ nhìn thấy Tiểu Vũ Minh bị vác ra ngoài, trong lòng liền trở nên căng thẳng, cô bỗng liên tưởng đến một điều không mấy tốt đẹp..