MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHai Thai Năm Bảo: Tổng Tài Bẫy Được Vợ NgoanChương 325

Hai Thai Năm Bảo: Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 325

576 từ · ~3 phút đọc

Bạc Thúy Quỳnh lạnh lùng nói: “Cứ để xuống đất, để nó tự ăn” “Đã bảo, cứ để xuống đất, để nó tự ăn mà” Người giúp việc đành đặt đồ ăn xuống đất.

Mạn Nhi nhìn Bạc Thúy Quỳnh, lại nhìn xuống thức ăn ở trên nền t nhiên sững sờ.

đất, Cô bé phải ăn thế nào bây giờ? Bạc Thúy Quỳnh nhìn thấy Mạn Nhi chân tay luống cuống, lạnh lùng hỏi: “Mày có thể tự ăn được không?” “Được” Nhưng không có bàn ghế, cô bé không biết nên bắt đầu thế nào.

Lời nói của Bạc Thúy Quỳnh mang theo sự thâm hiểm: “Nhìn thấy cún con ăn chưa?” Mạn Nhhi: “… “Cún con ăn như thế nào, thì mày ăn như thế.

Chỉ cần mày ăn hết chỗ thức ăn này, tao sẽ dẫn mày đi gặp anh Vũ Minh” Mạn Nhi sững sờ, ánh mắt dừng lại trên chỗ thức ăn, nhìn trứng gà và bánh mì nướng, nhất thời nuốt nước bọt ực một cái.

Chỉ là một đứa bé năm tuổi thôi, làm sao chịu đói được chứ? Muốn kiên cường thêm nhưng bây giờ ngửi thấy mùi đồ ăn, rốt cuộc Mạn Nhi nhịn không nổi.

Đôi tay nhỏ bé ôm lấy đĩa cơm vào lòng, tay năm lấy bánh mì nướng, không ngừng bỏ vào miệng.

Cô bé vừa ăn vừa khóc, ăn lấy ăn để.

Lúc này, căn bản cô bé không thể từ từ thưởng thức hương vị món ăn nữa rồi, mà là ăn vì mạng sống.

Vừa nhét một miếng vào miệng, đã nhét thêm miếng tiếp theo, làm cho cả miệng phồng lên.

Thức ăn nghẹn trong cổ họng khiến mặt của cô bé đỏ bừng.

Cô bé cầm cốc lên, uống một ngụm sữa lớn, đột nhiên bị sặc.

“Khụ khụ khụ” Mạn Nhi vừa ho, vừa chảy nước mắt.

Cô bé mạnh mẽ gạt nước mắt đi, ăn xong liền hào hứng đứng dậy, nhìn Bạc Thúy Quỳnh.

Bạc Thúy Quỳnh nhìn đôi tay còn dính đây thức ăn vừa nôn ra của của cô bé với ánh mắt chán ghét, liền nói với người giúp việc.

“Dẫn nó theo.” “Vâng”

Người giúp việc bế Mạn Nhi vào lòng.

Cô bé cũng không phản kháng, còn tưởng rằng Bạc Thúy Quỳnh thực sự sẽ dẫn mình đi gặp anh Vũ Minh.

Trong lòng cô bé ngập tràn hi vọng.

Bất luận thế nào, chỉ cần gặp được anh Vũ Minh, cô bé sẽ yên tâm, không thấy sợ nữa.

Bạc Thúy Quỳnh đi trước, người giúp việc bế cô bé đi xuống tầng, vừa đến cửa của một căn phòng trên tầng ba.

Cửa vừa mở, Mạn Nhi đã thấy một đám đàn ông xa lạ ở trong phòng.

Trong đó có mấy người mặc áo khoác trắng có thêu con mắt màu vàng.

Vừa thấy cô bé, bọn chúng liền tiến tới.

Mạn Nhi nhìn xung quanh, không thấy Vũ Minh đâu, thì trong lòng bỗng sốt ruột: “Anh Vũ Minh đâu? Cô lừa cháu.

Cô nói sẽ dẫn cháu đi gặp anh Vũ Minh..” Cô bé chưa dứt lời đã bị ôm đến ngồi trên một chiếc ghế kỳ quái.

Mấy người đàn ông tiến đến, đem thắt lưng trói chặt chân tay của cô bé.

Mạn Nhi hét lên: “‹ Đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt.

Các người làm gì vậy? Bụp một tiếng..