MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẠN ĐỊNH TAN VỠChương 15: TIẾNG VE KÊU TRONG SƯƠNG SỚM

HẠN ĐỊNH TAN VỠ

Chương 15: TIẾNG VE KÊU TRONG SƯƠNG SỚM

2,059 từ · ~11 phút đọc

Mùa xuân trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhường chỗ cho cái nắng hanh vàng của những ngày đầu hạ. Trấn cổ L lúc này khoác lên mình một tấm áo mới, rực rỡ và tràn đầy nhựa sống. Những tán cây long não dọc con phố chính bắt đầu đâm chồi nảy lộc, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, cay nồng, xua tan đi cái dư vị ẩm ướt của mùa mưa cũ.

Kế hoạch về "Lớp học nhỏ bên bờ sông" của Thẩm Tuấn Triết và Diệp Tuyên cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Không có lễ cắt băng khánh thành rầm rộ, không có tiếng kèn trống phô trương, lớp học mở cửa vào một buổi sáng chủ nhật bình yên, với sáu đứa trẻ trong trấn và một đống họa cụ mộc mạc được bày biện ngăn nắp trên những chiếc bàn gỗ thấp.

Thẩm Tuấn Triết đã tự tay đóng những chiếc bảng đen nhỏ, còn Diệp Tuyên thì tỉ mẩn pha sẵn những hũ màu chiết xuất từ hoa cỏ và đá khoáng. Nhìn hai người đàn ông bận rộn chuẩn bị, bà Lâm đứng bên hiên nhà cười hì hì:

"Xưởng tranh giờ thành nhà trẻ rồi sao? Coi bộ ông chủ Thẩm sắp thành 'bảo mẫu' thực thụ rồi đấy!"

Thẩm Tuấn Triết cười hiền, bàn tay từng ký những hợp đồng bạc tỷ nay đang cầm một nắm phấn trắng. Anh lau mồ hôi trên trán, ánh mắt lướt qua Diệp Tuyên đang kiên nhẫn dạy A Bảo cách cầm cọ sao cho lực cổ tay vừa đủ để tạo ra nét vẽ thanh mảnh. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy cuộc đời mình đầy đặn hơn bao giờ hết.

Những "mầm non" và những bài học đầu đời

Những đứa trẻ đến lớp học không chỉ để học vẽ. Chúng đến để nghe những câu truyện về thời gian được kể qua những bức tranh rách. Diệp Tuyên không bắt chúng vẽ theo khuôn mẫu. Cậu đưa cho mỗi đứa một mảnh giấy nhỏ đã được làm cũ bằng nước chè, bảo chúng hãy vẽ lại điều mà chúng sợ bị mất đi nhất.

Một cô bé tên Mận vẽ lại con búp bê vải rách tai, một cậu nhóc tên Tí vẽ lại con diều bị mắc trên cành đa. Diệp Tuyên đi từng bàn, nhẹ nhàng hướng dẫn:

"Các con thấy không, mỗi vết rách, mỗi chỗ sờn đều là một kỷ niệm. Khi chúng ta phục chế một bức tranh, không phải là chúng ta làm nó mới lại, mà là chúng ta đang trân trọng những kỷ niệm đó."

Trong khi Diệp Tuyên dạy về cái đẹp, thì Thẩm Tuấn Triết lại dạy bọn trẻ về sự kiên nhẫn. Anh ngồi giữa đám trẻ, dạy chúng cách đóng những chiếc khung gỗ nhỏ. Anh kể cho chúng nghe về những tòa nhà cao tầng ở Thành phố S, nơi con người ta sống vội vã đến mức quên mất nhìn lên bầu trời.

"Các cháu ạ," Thẩm Tuấn Triết nói, giọng anh trầm ấm len lỏi vào tâm hồn những đứa trẻ. "Làm gì cũng cần một cái móng chắc chắn. Một chiếc khung ảnh cũng như một lời hứa, nếu các cháu làm dối, bức tranh bên trong sẽ sớm muộn gì cũng rơi xuống."

A Bảo lúc này đã trở thành "trợ giảng" đắc lực. Cậu bé ra dáng anh cả, đi nhắc nhở các em nhỏ giữ trật tự và không làm lem mực ra sàn nhà. Nhìn A Bảo tự tin và rạng rỡ, Diệp Tuyên thầm cảm ơn những biến cố đã qua. Chính những vết rách của quá khứ đã tạo nên một Diệp Tuyên và Thẩm Tuấn Triết mạnh mẽ, đủ sức để che chở cho những mầm non này.

Vị khách không mời từ quá khứ

Giữa lúc lớp học đang rộn ràng tiếng cười, một chiếc xe đời mới màu bạc đỗ xịch trước cửa xưởng. Từ trên xe, một thanh niên trẻ trung, dáng vẻ nghệ sĩ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiêu ngạo bước xuống. Đó là Minh Trình – người em họ xa của Diệp Tuyên, cũng là người từng được gia đình kỳ vọng sẽ kế nghiệp xưởng phục chế cổ của ông nội Diệp Tuyên trước khi nó bị giải thể.

Minh Trình bước vào xưởng, khinh khỉnh nhìn những đứa trẻ đang lấm lem màu vẽ:

"Anh Tuyên, không ngờ anh lại lui về đây để làm thầy giáo gõ đầu trẻ thế này. Thật lãng phí cái danh hiệu truyền nhân của dòng họ Diệp."

Diệp Tuyên khẽ nhíu mày, cậu ra hiệu cho A Bảo đưa các em ra sân sau chơi rồi mới quay lại đối diện với Minh Trình. "Minh Trình, sao em lại biết chỗ này?"

"Trong giới phục chế, ai mà không nghe danh 'ông chủ nhỏ' ở trấn L cứu được bức 'Sơn Hà Tịnh Yên'. Em đến đây là để đưa cho anh một đề nghị." Minh Trình đặt một tập hồ sơ lên bàn. "Một đại gia ở nước ngoài muốn phục chế một bộ sưu tập tranh quý, thù lao lên đến hàng triệu đô. Nhưng họ yêu cầu phải có chữ ký xác nhận của anh – người duy nhất còn giữ con dấu của ông nội. Anh chỉ cần ký tên, việc phục chế cứ để em lo. Chúng ta sẽ chia đôi lợi nhuận."

Thẩm Tuấn Triết nãy giờ im lặng đứng quan sát, lúc này mới bước tới. Anh khoác vai Diệp Tuyên, ánh mắt sắc lẹm nhìn Minh Trình:

"Cậu Minh, tôi nghĩ cậu đã tìm nhầm người rồi. Diệp Tuyên không làm việc vì những con số, và cậu ấy cũng không bao giờ bán rẻ cái danh dự của dòng họ chỉ để lấy những tờ tiền vô hồn."

Minh Trình cười lạnh: "Anh Thẩm, anh giờ cũng trắng tay rồi, sao vẫn còn lên mặt dạy đời thế? Anh nghĩ hai người có thể bám trụ ở cái xưởng nhỏ này suốt đời sao? Rồi một ngày Diệp Tuyên sẽ chán cái cảnh nghèo nàn này thôi."

Diệp Tuyên nhìn thẳng vào mắt Minh Trình, giọng nói bình thản nhưng đanh thép:

"Minh Trình, em nhìn thấy ở đây là nghèo nàn, nhưng anh nhìn thấy ở đây là sự tự do. Nghề phục chế không phải là một công cụ để kiếm tiền, nó là một sự tu tâm. Nếu lòng em chỉ có tiền, em sẽ không bao giờ nhìn thấy được cái hồn cốt trong những thớ giấy cũ. Em về đi, anh không ký gì cả."

Minh Trình tức tối bỏ đi, không quên để lại một lời đe dọa: "Anh cứ đợi đấy, cái xưởng này sẽ không yên ổn được lâu đâu!"

Sức mạnh của sự đồng lòng

Sự xuất hiện của Minh Trình khiến Diệp Tuyên có chút lo lắng. Cậu biết Minh Trình là kẻ thực dụng và có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích. Nhưng Thẩm Tuấn Triết đã nắm lấy tay cậu, siết chặt:

"Đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ không để bất cứ ai xâm phạm đến vùng đất yên bình này nữa."

Những ngày sau đó, quả nhiên có một vài người lạ mặt đến trấn cổ hỏi thăm về quyền sở hữu đất đai của xưởng tranh. Họ tìm cách mua chuộc những hộ dân xung quanh để gây sức ép buộc Diệp Tuyên phải rời đi. Nhưng họ đã lầm.

Người dân trấn L, từ bà Lâm đến ông Cố, từ những người bán hàng rong đến các em nhỏ trong lớp học vẽ, tất cả đều đồng lòng bảo vệ xưởng tranh. Họ coi đây là mái nhà thứ hai, là nơi giữ gìn hồn cốt của trấn cổ.

Một buổi tối, khi Diệp Tuyên và Thẩm Tuấn Triết đang ngồi soạn giáo án cho buổi học sau, ông Cố bước vào với một cuộn giấy cũ kỹ.

"Tiểu Diệp, tiểu Thẩm, các cậu xem này."

Đó là tờ giấy mua bán đất từ thời tổ tiên của dòng họ Diệp để lại, chứng minh rằng mảnh đất này thuộc quyền sở hữu vĩnh viễn của gia tộc Diệp cho mục đích bảo tồn văn hóa. Ông nội của Diệp Tuyên đã gửi gắm cho ông Cố cất giữ trước khi mất, dặn rằng chỉ khi nào gặp người thực sự tâm huyết với nghề mới được giao lại.

"Ông nội của cháu đã nhìn xa trông rộng." Ông Cố xúc động nói. "Ông ấy biết sẽ có ngày những kẻ thực dụng tìm đến, nên đã chuẩn bị sẵn tấm lá chắn này cho cháu."

Diệp Tuyên cầm tờ giấy già cỗi, nước mắt trào ra. Cậu cảm nhận được tình yêu thương và sự gửi gắm của thế hệ đi trước. Thẩm Tuấn Triết ôm cậu vào lòng, anh thầm hứa sẽ dùng tất cả khả năng pháp lý và trí tuệ của mình để bảo vệ tấm lá chắn này.

Tiếng ve và lời thề dưới gốc cây ngô đồng

Khi những tiếng ve đầu tiên bắt đầu râm ran trên những cành cây ngô đồng, lớp học của họ đã ổn định và nhận được thêm nhiều học trò mới. Minh Trình sau khi thấy không thể lay chuyển được tình hình đã lẳng lặng rút lui, nhưng câu truyện về sự kiên định của Diệp Tuyên lại được giới chuyên môn truyền tai nhau với sự nể trọng.

Vào một buổi hoàng hôn rực rỡ, Thẩm Tuấn Triết dắt Diệp Tuyên ra gốc cây ngô đồng sau xưởng. Gió hạ thổi nhẹ, làm những tán lá rung rinh tạo nên những mảng sáng tối nhảy múa trên đất.

Anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Lần này không phải là chiếc nhẫn cưới bạc tỷ hào nhoáng, mà là một cặp nhẫn bằng gỗ mun đen bóng, được chạm khắc tinh xảo hình đôi chim nhạn đang bay về núi – biểu tượng của sự quy tụ và bình yên.

"Tuyên à," Thẩm Tuấn Triết quỳ một chân xuống, giọng anh run rẩy vì xúc động. "Ba năm trước, anh đưa cho em một chiếc nhẫn như một bản hợp đồng ràng buộc. Hôm nay, dưới sự chứng kiến của đất trời trấn L, anh muốn đưa cho em chiếc nhẫn này như một lời thề nguyện. Anh không hứa sẽ cho em một cuộc sống giàu sang nhất, nhưng anh hứa sẽ là người cầm cọ cùng em vẽ nên những trang đời rực rỡ nhất. Em đồng ý làm người bạn đời thực sự của anh chứ?"

Diệp Tuyên không nói nên lời, cậu chỉ gật đầu trong nước mắt hạnh phúc. Cậu đưa tay để anh lồng chiếc nhẫn gỗ vào ngón áp út. Cảm giác mát lạnh của gỗ mun chạm vào da thịt khiến cậu thấy vững chãi lạ thường.

Chiếc nhẫn gỗ ấy không lấp lánh như kim cương, nhưng nó chứa đựng mồ hôi, công sức và cả linh hồn của một người đàn ông đã vì yêu mà thay đổi hoàn toàn.

A Bảo từ xa chạy lại, nhìn thấy cảnh tượng ấy thì reo hò ầm ĩ. Những đứa trẻ trong lớp học cũng ùa ra, vây quanh hai người cha của mình. Tiếng cười nói vang vọng khắp một góc sông, át cả tiếng ve sầu đang râm ran.

Câu truyện của họ tại trấn cổ L không còn là sự chạy trốn quá khứ, mà là sự kiến tạo tương lai. Trên nền giấy cũ của cuộc đời, họ đã cùng nhau vẽ nên những mầm xanh mới, những hy vọng mới.

Đêm đó, trong căn nhà gỗ thơm mùi mực tàu và gỗ mới, Thẩm Tuấn Triết ôm Diệp Tuyên vào lòng, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền. Anh biết, dù ngày mai có sóng gió ra sao, họ cũng sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa. Bởi vì họ đã học được cách phục chế lại trái tim mình bằng chất liệu bền bỉ nhất thế gian: Sự chân thành.

Mùa hạ năm ấy, trấn L có một đám cưới nhỏ, giản dị nhưng ấm áp nhất vùng. Và câu truyện về hai người đàn ông phục chế tranh cổ bên bờ sông cứ thế được truyền đi, mộc mạc và sâu sắc như chính dòng sông chảy mãi không ngừng.