Một cơn mưa giông bất chợt đổ ập xuống thành phố S, kéo theo những tia chớp xé toạc bầu trời đêm. Tiếng sấm nổ vang trời khiến cả tòa chung cư Vân Đỉnh rung chuyển, và rồi tất cả ánh sáng rực rỡ từ đèn điện đồng loạt vụt tắt, nhấn chìm không gian vào bóng tối đặc quánh. Linh Đan đang dở tay dọn dẹp phòng khách thì giật mình hét lên một tiếng, nhưng ngay sau đó, một hơi lạnh thanh khiết bao bọc lấy nàng, cùng với một giọng nói trầm ổn vang lên sát bên tai rằng có anh ở đây, nàng đừng sợ.
Thẩm Uyên thắp một vài ngọn nến thơm đặt lên bàn, ánh lửa vàng cam nhảy múa trên gương mặt góc cạnh của anh, xua đi sự lạnh lẽo của bóng tối. Vì hệ thống bếp từ bị ngắt điện, Linh Đan đành lôi ra hai bát mì gói, dùng nước nóng mà Thẩm Uyên "đun" bằng một chút chân khí của rồng. Cảnh tượng vị Long Vương ngàn năm tuổi, khí chất ngời ngời ngồi bệt trên thảm, nghiêm túc đợi mì chín trong bát nhựa tạo nên một sự tương phản hài hước đến kỳ lạ.
Hơi khói từ bát mì bốc lên nghi ngút, che mờ đi ánh mắt của Thẩm Uyên. Anh nhìn Linh Đan đang vừa ăn vừa húp sụp soạt, đôi lúc lại xuýt xoa vì cay, rồi bất chợt lên tiếng bằng một chất giọng xa xăm rằng nàng thực sự rất giống một cố nhân mà anh từng biết. Linh Đan khựng lại, sợi mì còn vắt ngang môi, cô đặt bát xuống rồi nheo mắt nhìn anh. Đây là lần thứ n anh nhắc về người đó, và dù luôn tự nhủ mình chẳng quan tâm, nhưng lồng ngực cô bỗng thắt lại một cái đầy khó chịu.
Linh Đan chống cằm, cố tỏ ra thản nhiên hỏi rằng người đó là ai, có phải là vị tiểu thư khuê các nào đó xinh đẹp tuyệt trần, hay là một nàng tiên nữ thoát tục không vướng bụi trần không. Thẩm Uyên khẽ mỉm cười, đôi mắt vàng kim nhìn sâu vào ngọn nến như thể đang lật lại những trang sách cũ kỹ của ngàn năm trước. Anh kể về một cô gái có nụ cười như nắng ban mai, người đã từng dùng cả mạng sống để bảo vệ một con rồng bị thương giữa trận bão tuyết, người đã khiến một vị thần cô độc hiểu được thế nào là hơi ấm của nhân gian.
Anh nói rằng mỗi khi nhìn thấy Linh Đan cười, hay thậm chí là lúc nàng đanh đá quát tháo, anh đều thấy bóng dáng của người ấy ẩn hiện. Giọng nói của Thẩm Uyên tràn đầy sự hoài niệm và một nỗi buồn thâm sâu đến mức khiến không khí trong căn phòng trở nên nặng nề. Linh Đan nghe xong, bát mì vốn đang ngon lành bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo. Cô cảm thấy mình giống như một kẻ đóng thế, một cái bóng mờ nhạt của một người phụ nữ hoàn hảo nào đó trong quá khứ của anh.
Cảm giác chạnh lòng trào dâng, Linh Đan hứ một tiếng rồi đứng dậy, bảo anh rằng cô là cô, là Linh Đan duy nhất của thế kỷ 21, không phải là cố nhân hay người cũ của bất kỳ ai. Cô còn mắng anh là đồ đa tình lỗi thời, cứ bám lấy quá khứ thì sao mà sống tốt ở hiện tại được. Thẩm Uyên sững người nhìn phản ứng dữ dội của nàng, anh không hiểu mình đã nói sai ở đâu khi thực chất, người con gái trong câu chuyện ấy chính là linh hồn của nàng qua bao kiếp luân hồi.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người, chỉ còn tiếng mưa đập vào cửa sổ. Linh Đan quay mặt đi để giấu đi đôi mắt hơi đỏ, trong khi Thẩm Uyên vẫn ngồi đó, lòng đầy bối rối trước trái tim đầy gai góc nhưng nhạy cảm của cô gái hiện đại. Anh nhận ra rằng, để nàng chấp nhận tình yêu của anh ở kiếp này, anh không thể mãi nhìn nàng qua lăng kính của quá khứ, mà phải học cách yêu chính sự ngỗ nghịch và cái tôi cá tính của Linh Đan hiện tại.
Buổi tối mất điện kết thúc trong một nốt trầm lặng lẽ, nhưng nó lại là mồi lửa cho sự chiếm hữu mạnh mẽ của Hàn Triết ở chương tiếp theo, khi hắn tận dụng sự rạn nứt này để lôi kéo Linh Đan lên du thuyền của mình.