Tiếng động cơ của chiếc du thuyền triệu đô bỗng chốc bị lấn át bởi một âm thanh trầm đục phát ra từ sâu dưới lòng sông Hoàng Phố, nghe như tiếng gầm của một dã thú cổ xưa đang thức tỉnh. Thẩm Uyên không đợi Hàn Triết kịp phản ứng, anh túm lấy cổ áo của gã Giao Long, thân hình cả hai hóa thành một luồng ánh sáng xanh thẳm, lao vút ra khỏi cửa sổ phòng VIP và lặn sâu xuống đáy nước lạnh lẽo.
Linh Đan hốt hoảng chạy ra mạn tàu, nhìn xuống mặt nước vốn dĩ đang yên ả giờ đây cuộn lên những vòng xoáy khổng lồ. Dưới làn nước tối đen, một vầng sáng rực rỡ bắt đầu lan tỏa.
Ở độ sâu hàng chục mét, nơi áp suất nước có thể nghiền nát bất cứ sinh vật phàm trần nào, Thẩm Uyên buông tay khỏi Hàn Triết. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ thanh tú của người phàm mà dần lộ ra uy quyền của một vị chúa tể. Những phiến vảy rồng màu vàng kim óng ánh mọc lên dọc theo gò má và đôi cánh tay rắn chắc. Đôi mắt anh rực cháy ánh sáng thần thánh, hai chiếc sừng rồng vươn dài ra khỏi mái tóc đen, tỏa ra một luồng linh áp khiến nước sông xung quanh bị đẩy lùi, tạo thành một khoảng chân không rực rỡ.
Đây chính là hình thái Bán Long, trạng thái chiến đấu mạnh mẽ nhất của anh khi chưa cần hoàn toàn hóa rồng. Thẩm Uyên lơ lửng trong nước, tà áo lụa bay múa như những dải lụa tiên, mỗi chuyển động của anh đều khiến dòng sông chấn động. Hàn Triết nhìn thấy cảnh này, sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ từ trong máu quản của một kẻ mang dòng máu lai tạp.
Thẩm Uyên đưa tay ra, những dòng nước xung quanh ngay lập tức ngưng tụ thành hàng ngàn mũi tên băng nhọn hoắt, chỉ thẳng vào tim Hàn Triết. Giọng nói của anh vang vọng trong nước, trầm thấp và uy nghiêm rằng Hàn Triết chỉ là một con rắn nước may mắn có được chút linh khí, lại dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu nhắm vào người mà anh đã bảo vệ suốt ba ngàn năm. Anh thề rằng nếu còn thấy hắn xuất hiện trong bán kính mười dặm quanh Linh Đan, anh sẽ dùng chân hỏa thiêu rụi linh hồn hắn, khiến hắn vĩnh viễn không được đầu thai.
Một luồng uy lực khổng lồ từ bàn tay Thẩm Uyên đánh thẳng vào ngực Hàn Triết, hất văng gã Giao Long bay xa hàng trăm mét dưới đáy sông, đâm sầm vào những rặng đá ngầm. Hàn Triết phun ra một ngụm máu đen, không dám quay đầu lại mà hóa thành một dải khói xám, trốn chạy thục mạng vào những khe hẹp dưới đáy nước.
Trận thị uy kết thúc, Thẩm Uyên thu hồi vảy rồng, nhưng đôi sừng trên đầu vẫn chưa kịp tan biến hoàn toàn do cơn thịnh nộ vẫn còn âm ỉ. Anh lướt nhẹ lên mặt nước, đáp xuống mạn tàu nơi Linh Đan đang đứng run rẩy.
Nhìn thấy Linh Đan đang nhìn mình bằng ánh mắt bàng hoàng, Thẩm Uyên đột nhiên cảm thấy hối hận vì đã để nàng thấy vẻ ngoài "quái dị" của mình. Anh lúng túng dùng tay che đi đôi sừng rồng trên đầu, hơi thở vẫn còn chút gấp gáp. Linh Đan không bỏ chạy, cô tiến lại gần, run run đưa tay ra định chạm vào vật thể lạ lùng ấy. Trong thâm tâm, Thẩm Uyên đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc bị nàng gọi là quái vật và bị xua đuổi, giống như những gì con người thường làm khi thấy sự thật về thần thánh.
Nhưng cuộc đời của Long Vương một lần nữa rẽ sang một hướng dở khóc dở cười bởi sự "ngang ngược" của Linh Đan ở chương kế tiếp, khi cô nhầm tưởng đôi sừng quý giá của anh là một loại phụ kiện thời trang.