MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRANG TUỔI TRẺChương 13

HÀNH TRANG TUỔI TRẺ

Chương 13

578 từ · ~3 phút đọc

Trong lúc cả nhóm đang lao đầu vào ôn tập cho các kỳ thi thử quan trọng, Vương Dương vẫn chật vật với các môn Tự nhiên. Dù có sự kèm cặp nhiệt tình của Lý Minh và sự hỗ trợ của cả nhóm, cậu vẫn cảm thấy khó khăn để tiếp thu những kiến thức khô khan, logic. Cậu cảm thấy vô cùng chán nản, bị áp lực lớn và bắt đầu trốn tránh các buổi học nhóm, sợ hãi đối diện với sự thất bại của mình trước những người bạn ưu tú.

Trong một lần đi dạo vô định để trốn tránh áp lực học hành, cậu tình cờ thấy một triển lãm nhiếp ảnh ngoài trời tại một công viên cũ. Bị cuốn hút mạnh mẽ bởi cách người nghệ sĩ sử dụng ánh sáng, bóng tối và bố cục để kể một câu chuyện mà không cần lời nói, Vương Dương dừng lại rất lâu. Chính tại khoảnh khắc đó, cậu nhận ra: đây là thứ cậu muốn làm, là ngôn ngữ của riêng cậu, là cách cậu tương tác với thế giới mà không cần phải dùng đến phương trình Toán học hay công thức Hóa học.

Cậu tâm sự với Triệu Mai, người bạn thân nhất và cũng là người hiểu rõ tính cách của cậu. Triệu Mai, vốn đam mê hội họa và nghệ thuật thị giác, hoàn toàn ủng hộ ý tưởng này. Cô nhận ra sự thay đổi tích cực trong ánh mắt của Vương Dương. Triệu Mai đã đưa Vương Dương đến một studio cũ của một người quen và giúp cậu mượn một chiếc máy ảnh cũ kỹ.

Họ cùng nhau đi dã ngoại cuối tuần. Vương Dương, với tính cách hoạt bát, dễ gần và khả năng quan sát nhanh nhạy, dễ dàng bắt được những khoảnh khắc đời thường sống động của mọi người, những góc khuất của thành phố. Triệu Mai, với kiến thức hội họa của mình, giúp cậu học cách sắp xếp bố cục, tận dụng ánh sáng và hiểu rõ hơn về màu sắc.

Khi cả nhóm thấy những bức ảnh đầu tiên của Vương Dương, họ đều kinh ngạc trước tài năng tiềm ẩn và góc nhìn độc đáo, giàu cảm xúc của cậu. Những bức ảnh của cậu không chỉ là ghi lại sự vật, mà còn là kể chuyện về con người và cảm xúc.

Thậm chí, Lý Minh, người luôn coi trọng khoa học, cũng bất ngờ quan tâm đến khía cạnh kỹ thuật của nhiếp ảnh. Cậu nghiên cứu các mô hình quang học của ống kính, vật lý của ánh sáng khi đi qua màn trập và tốc độ phản ứng của cảm biến. Lý Minh không chỉ dừng lại ở sự tò mò, mà còn giúp Vương Dương tối ưu hóa kỹ thuật chụp ảnh dựa trên các nguyên tắc khoa học.

Sự khám phá này đã giúp Vương Dương tìm thấy ý nghĩa và mục đích cho kỳ thi Gaokao: anh không cần phải học giỏi Toán Lý Hóa để vào được nhóm trường hàng đầu. Anh chỉ cần đủ điểm để vào một trường nghệ thuật, nơi có thể phát triển đam mê nhiếp ảnh của mình. Gánh nặng tâm lý của Vương Dương giảm đi rất nhiều, cậu lấy lại được động lực chiến đấu, không phải vì điểm cao tuyệt đối, mà là để giành lấy chiếc vé vào đời theo cách của riêng mình.