Chương 15: Chuyến Đi Thanh Tỉnh và Sự Sát Hạch
Trần Phong, với quyết tâm sắt đá muốn thi vào trường Kinh tế hàng đầu theo định hướng của gia đình, đối diện với kỳ thi sát hạch sơ bộ vào cuối năm Mười Hai. Đây là kỳ thi quan trọng để đảm bảo một suất học sớm, giảm bớt áp lực trực tiếp từ kỳ thi Gaokao chính thức.
Cả nhóm quyết định đi cùng Trần Phong đến thành phố khác để động viên cậu. Đó là một chuyến đi ngắn, chỉ kéo dài hai ngày cuối tuần, nhưng nó giống như một lần cuối cùng trốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt và áp lực đè nặng của Gaokao.
Trong lúc Trần Phong tham gia kỳ thi sát hạch kéo dài, những người còn lại dành thời gian chia sẻ về những lo lắng và bất an sâu kín nhất của họ về Gaokao và tương lai sắp tới. Họ ngồi trong một công viên yên tĩnh, nhìn ra hồ nước.
Triệu Mai, dù luôn mạnh mẽ, nói: "Tớ sợ không đủ điểm vào trường Nghệ thuật tốt nhất. Tớ sợ tài năng của mình không đủ để cạnh tranh."
Lý Minh, thiên tài logic, bày tỏ một nỗi sợ trừu tượng hơn: "Tớ sợ sẽ bị mắc kẹt ở một ngành tẻ nhạt, chỉ xoay quanh công thức và số liệu, không có không gian cho sáng tạo hay khám phá những điều mới mẻ."
Lâm Tịnh nói về nỗi sợ cá nhân: "Tớ sợ mình quá yếu đuối và nhạy cảm để sống một mình ở một thành phố lớn, phải tự đối mặt với những khó khăn mà không có các cậu bên cạnh."
Hà Nhu, lần này, không đưa ra lời khuyên logic, cũng không chuẩn bị đồ ăn tẩm bổ. Cô chỉ đơn giản nói, bằng một sự bình thản đáng ngạc nhiên: "Dù chúng ta ở đâu sau Gaokao, dù mỗi người chọn một con đường khác nhau, điện thoại luôn có số của sáu người. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, vì chúng ta có nhau. Chúng ta sẽ luôn có nhau để dựa vào." Lời nói của cô, không phải là lời hứa suông, mà là sự xác nhận về mối liên kết không thể phá vỡ của họ.
Trần Phong trở về từ kỳ thi, mệt mỏi về thể chất nhưng tinh thần thanh thản. Cậu đã làm hết sức mình. Cậu nói: "Dù kết quả thế nào, tớ đã có được một ngày quý giá với các cậu. Đó là động lực lớn nhất của tớ. Nhờ các cậu, tớ đã biết rằng mình đang chiến đấu vì một thứ lớn hơn cả điểm số hay danh vọng."
Chuyến đi đã giúp cả nhóm được "thanh tỉnh" – gột rửa đi những căng thẳng và củng cố lại tinh thần đồng đội, sẵn sàng đối diện với cuộc chiến cuối cùng.