Sinh nhật của Triệu Mai rơi vào tuần thi thử đầu tiên, một giai đoạn căng thẳng đến mức cả nhóm gần như quên mất ngày đặc biệt này. Triệu Mai, vốn mạnh mẽ và luôn tỏ ra cứng rắn, đã giận dỗi vì cảm thấy bị lãng quên giữa áp lực học tập chung.
Trong nhóm, người gây họa lớn nhất là Vương Dương. Cậu không chỉ quên sinh nhật mà còn vô tư trêu chọc Triệu Mai về bài kiểm tra Hóa học thất bại của cô ấy. Triệu Mai giận đến mức không thèm nói chuyện với Vương Dương suốt một ngày, cô cảm thấy bị phản bội kép.
Cảm thấy có lỗi sâu sắc, Vương Dương, người không có tài năng gì nổi trội ngoài sự vui vẻ và lạc quan, quyết định phải làm điều gì đó chân thành. Cậu nhờ Hà Nhu giúp làm một chiếc bánh sinh nhật. Chiếc bánh được làm rất vụng về, xiêu vẹo, lớp kem bị chảy và hơi cháy xém ở đáy, nhưng đó là nỗ lực chân thành và mồ hôi của cậu.
Quan trọng hơn, Vương Dương đã dành cả đêm để vẽ một bức tranh tặng Triệu Mai. Bức tranh rất đơn giản, chỉ là một nét vẽ nguệch ngoạc, thiếu thẩm mỹ của sáu người đang đứng dưới tán cây phượng vĩ của trường Thanh Phong, nhưng nó chứa đựng sự ngây thơ và tình cảm thuần khiết.
Khi Vương Dương đưa chiếc bánh vụng về và bức tranh, Triệu Mai bật cười. Cô nhận ra sự chân thành và nỗ lực vụng về của cậu. "Vương Dương, đây là bức tranh tệ nhất mà tớ từng thấy, nó thậm chí không giống chúng ta, nhưng tớ sẽ giữ nó."
Triệu Mai ôm lấy Vương Dương, kết thúc sự giận dỗi. Tình bạn của họ, từ sự quen biết lâu năm, càng trở nên sâu sắc và dễ dàng tha thứ hơn. Cả nhóm hiểu rằng, đôi khi, sự chân thành vụng về, không hoàn hảo còn quý giá hơn sự hoàn hảo nhưng thiếu tình cảm.