Trước khi bước vào năm học Mười Một đầy áp lực và là giai đoạn chuẩn bị quan trọng nhất cho Gaokao, cả nhóm quyết định tổ chức một chuyến cắm trại ngắn tại ngoại ô thành phố.
Đó là một đêm mùa hè ấm áp, sáu người quây quần bên bếp lửa rực hồng. Trong ánh lửa bập bùng, họ chia sẻ những nỗi sợ hãi và ước mơ thầm kín nhất của mình, cởi bỏ lớp vỏ cứng rắn thường ngày.
Trần Phong thú nhận áp lực phải duy trì danh hiệu học sinh giỏi toàn diện, vừa phải là đội trưởng thể thao, vừa phải là người lãnh đạo trong lớp, lo sợ không thể làm hài lòng tất cả mọi người và cuối cùng là thất bại.
Lâm Tịnh nói về nỗi sợ bị người khác hiểu lầm, về sự nhạy cảm của mình bị coi là ủy mị hoặc yếu đuối.
Lý Minh thú nhận sự khó khăn của cậu trong việc giao tiếp, và nỗi sợ bị cô lập vì quá tập trung vào sách vở và logic, cảm thấy mình thiếu kỹ năng xã hội.
Vương Dương, dù luôn vui vẻ và lạc quan, lại thừa nhận nỗi sợ thất bại lớn nhất trong kỳ thi Gaokao vì thành tích học tập kém cỏi, lo sợ sẽ trở thành điểm yếu của nhóm.
Triệu Mai và Hà Nhu trấn an cả nhóm. Hà Nhu nói bằng giọng điệu ấm áp và chắc chắn: "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Gaokao. Dù kết quả thế nào, dù mỗi người đi đâu, chúng ta vẫn là bạn bè và luôn ủng hộ nhau."
Tuy nhiên, một mâu thuẫn nhỏ xảy ra: Lý Minh, vì quá lo lắng về thời gian và các bài tập khoa học chưa hoàn thành, từ chối tham gia hoạt động "kể chuyện ma" vui vẻ của nhóm, khiến không khí chùng xuống.
Trần Phong, lần này, không ép buộc hay phê phán logic của Lý Minh. Cậu chỉ nói: "Không sao, Lý Minh. Cậu có thể ngồi cạnh bếp lửa đọc sách, nhưng đừng tách biệt với chúng tớ. Sự hiện diện của cậu cũng quan trọng."
Lý Minh, cảm nhận được sự ấm áp và chấp nhận vô điều kiện từ bạn bè, đã mỉm cười. Sau đó, cậu chủ động chia sẻ một câu chuyện khoa học viễn tưởng thú vị và chi tiết mà cậu tự nghĩ ra, khiến cả nhóm lắng nghe chăm chú, dù nó không hề đáng sợ. Cậu đã chọn cách giao tiếp của riêng mình.