Sàn nhà làm bằng đá cẩm thạch trắng sáng bóng trong văn phòng kiến trúc Apex Designs phản chiếu ánh đèn LED rực rỡ, nhưng không phản chiếu được sự ấm áp nào. Đây là vương quốc của Ethan Hayes, ba mươi tuổi, một trong những kiến trúc sư trẻ tuổi được săn đón nhất New York. Ethan không sống, anh ta tồn tại để tạo ra những công trình vĩ đại. Mọi thứ khác đều là sự phân tâm.
Hôm nay là ngày trọng đại. Ethan nhận được cuộc gọi xác nhận: dự án "The Infinity Tower" (Tòa Tháp Vô Cực) đã được thông qua. Đây không chỉ là một tòa nhà chọc trời; đây là Dấu Ấn của anh, là di sản mà anh tin rằng sẽ khiến anh trở nên bất tử trong lịch sử kiến trúc.
Anh dập máy, cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lùng. Anh nhìn qua cửa sổ, thấy ánh đèn vàng ấm áp từ một quán cà phê nhỏ xíu bên dưới. Anh nhớ đến Clara, người đã từng là bạn gái anh, một giáo viên tiểu học giản dị. Cô đã gọi điện, mời anh đến dùng bữa tối gia đình ấm cúng. Ethan đã từ chối bằng một giọng điệu lạnh lùng và lý trí: "Clara, em không hiểu được tầm quan trọng của việc này. Anh không có thời gian cho những thứ bình thường."
Ethan tin rằng những điều bình thường, những cảm xúc, những kết nối giản dị chỉ là rào cản ngăn anh chạm tới vinh quang. Anh chỉ có một tình yêu duy nhất: sự vĩ đại của kiến trúc. Anh nốc cạn ly cà phê đen không đường, cảm nhận vị đắng quen thuộc. Đêm đó, anh ở lại văn phòng, vẽ phác thảo đầu tiên cho Tòa Tháp Vô Cực, chìm đắm trong ảo ảnh về sự vinh quang. Anh cảm thấy cô đơn, nhưng anh tự hào về sự cô đơn đó, coi nó là cái giá phải trả cho sự xuất chúng. Anh hoàn toàn không biết rằng, cuộc đời vĩ đại mà anh đang theo đuổi sắp bị chấm dứt một cách lãng xẹt nhất.