MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 15

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 15

1,024 từ · ~6 phút đọc

Hạ trở về Bảo Lộc không phải với tư cách một sinh viên vừa giành thủ khoa, mà với tư cách một người mang trên vai gánh nặng của sự kỳ vọng. Tấm danh thiếp của ông Minh như một "lệnh bài" đưa cô ra thế giới, nhưng cô biết, nếu chỉ có sắc lam, bộ sưu tập sẽ thiếu đi sự rực rỡ cần thiết để đối thoại với những kinh đô thời trang phương Tây.

"Tôi cần màu vàng Hoàng Yến," Hạ nói ngay khi vừa đặt chân lên hiên nhà sàn. "Không phải màu vàng tơ tự nhiên, mà là sắc vàng cung đình, thứ màu mà bà tôi nói chỉ có thể chiết xuất từ hoa của loài cây chỉ mọc ở vách đá cheo leo phía thượng nguồn."

An Nhiên đang mài con thoi gỗ, nghe vậy liền khựng lại. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt sâu thẳm hiện lên vẻ can ngăn: "Cô lại muốn dấn thân vào chỗ chết. Công thức đó đã thất truyền từ thời ông cố tôi. Để có được sắc vàng đó, phải dùng nhựa của loài cây 'Hoàng Diệp' kết hợp với một loại khoáng thạch chỉ có ở hang đá vôi phía sau thác. Đường đi mùa này sạt lở dữ dội, không ai dám vào."

"Nhưng nếu không có nó, bộ sưu tập của chúng ta sẽ không đủ sức nặng," Hạ kiên quyết. "Florence là nơi tụ hội của những bậc thầy màu sắc. Tôi muốn họ phải cúi đầu trước trí tuệ của người thợ nhuộm Việt Nam."

An Nhiên nhìn đôi bàn tay nhuốm màu chàm của Hạ – những vết cắt cũ chưa kịp lành đã chồng thêm những vết chai mới. Anh thở dài, biết rằng không thể ngăn cản "kẻ điên" này. "Sáng mai bốn giờ xuất phát. Nếu cô không leo được vách đá, tôi sẽ bỏ cô lại giữa rừng."

Hành trình vào thượng nguồn gian nan hơn Hạ tưởng tượng. Sau cơn bão, những lối mòn bị che lấp bởi cây đổ và bùn nhão. Có những lúc Hạ trượt chân, suýt rơi xuống vực nếu không có bàn tay thô ráp và mạnh mẽ của An Nhiên kịp thời nắm lấy.

"Giẫm vào chỗ tôi vừa bước!" An Nhiên gắt lên, nhưng hành động của anh lại vô cùng cẩn trọng, luôn dùng thân hình cao lớn của mình để che chắn hướng gió lạnh cho cô.

Sau gần nửa ngày trèo đèo lội suối, họ đến được một vách đá ẩm ướt, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình ra giữa vực thẳm. Ở đó, len lỏi giữa những hốc đá là những bông hoa nhỏ li ti màu vàng rực, tỏa ra một mùi hương nồng đượm như mùi hổ phách.

"Đó là nó," An Nhiên nói, mắt anh lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Họ thu thập nhựa cây và những viên khoáng thạch màu cam đất rồi trở về xưởng khi trời đã sầm tối. Đêm đó, căn bếp nhỏ của nhà sàn biến thành một phòng thí nghiệm cổ xưa. Tiếng chày giã khoáng thạch vang lên lộc cộc, hòa cùng mùi nhựa cây đun sôi sền sệt.

Hạ chăm chú nhìn vào chiếc nồi gốm. An Nhiên thực hiện những thao tác gia giảm bí mật mà cha anh đã truyền lại trong những trang sách cổ mủn nát. Ban đầu, dung dịch có màu nâu xỉn, nhưng khi anh thả vào một ít nước tro bếp đặc biệt, cả căn phòng dường như bừng sáng. Một sắc vàng lộng lẫy, rực rỡ nhưng không chói mắt, sâu thăm thẳm như ánh mặt trời lúc ban trưa, hiện ra trước mắt họ.

"Vàng Hoàng Yến..." Hạ thốt lên, đôi mắt cô phản chiếu sắc màu kỳ diệu đó.

An Nhiên cầm mảnh lụa trắng, nhúng vào nồi nước nhuộm. Khi miếng vải được nhấc lên, nó không chỉ mang màu vàng, mà dưới ánh đèn dầu, bề mặt lụa dường như đang chuyển động, lấp lánh như lớp vảy của một loài linh vật.

"Cha tôi nói, màu này là màu của quyền uy nhưng cũng là màu của sự cô độc," An Nhiên trầm giọng. "Người mặc nó phải có trái tim đủ vững chãi để không bị hào quang của chính mình thiêu cháy."

Trong khoảnh khắc ấy, giữa khói bếp mịt mù và sắc vàng lộng lẫy, Hạ nhìn An Nhiên. Cô thấy anh không còn là gã thợ dệt cộc cằn, mà là một nghệ nhân thực thụ đang đứng giữa những di sản hào hùng của cha ông. Sự rung động len lỏi trong trái tim Hạ, không phải chỉ vì tài hoa của anh, mà vì sự bao bọc thầm lặng mà anh dành cho giấc mơ điên rồ của cô.

Nhưng sự hân hoan không kéo dài lâu.

Khi Hạ đang tỉ mỉ phơi mảnh lụa vàng lên sào, cô nhìn thấy bóng người lấp ló ở rặng trà đầu ngõ. Lần này không phải gã Vương hay đám côn đồ, mà là một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc sang trọng, đi cùng một nhóm người đeo kính đen.

Họ bước thẳng vào sân nhà sàn, nhìn chằm chằm vào mảnh lụa vàng đang tỏa sáng dưới ánh trăng. Người đàn ông đó tháo kính, để lộ đôi mắt sắc sảo đầy tính toán.

"Tơ tằm vàng rừng và sắc nhuộm Hoàng Yến... Không ngờ những thứ thất truyền của dòng họ Trần lại thực sự tồn tại ở cái xó xỉnh này."

An Nhiên lập tức đứng chắn trước mặt Hạ, bàn tay anh siết chặt lấy thanh gỗ. "Ông là ai?"

Người đàn ông mỉm cười lạnh lùng: "Tôi là chủ tịch của tập đoàn Thiên Việt. Và tôi đến đây để lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về gia đình tôi – bao gồm cả công thức nhuộm màu này và... cả mạng sống của cái xưởng dệt này."

Hạ bàng hoàng. Quá khứ của An Nhiên hóa ra không chỉ là sự nghèo khó, mà còn là một cuộc chiến tranh giành quyền lực kéo dài nhiều thập kỷ của những dòng họ dệt lụa danh gia vọng tộc.