MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHành Trình Từ Bỏ AnhChương 27

Hành Trình Từ Bỏ Anh

Chương 27

367 từ

“Chị An à, chị cứ tập quen đi là vừa. Nhỡ sau này em thành chủ nơi này, chị biến thành osin của em… hmm… thì lúc đó chị cũng khỏi bỡ ngỡ.”


Tôi mỉm cười, khóa cửa nhà lại. 


“Nếu em không dọn sách đám này, thì đừng mong rời khỏi đây.”


Luscar khoanh tay, tỏ thái độ khinh bỉ.


“Nếu em nói không thì sao?”


“Vậy thì đám tóc này của em…”


Tôi cầm lấy tóc của cô ta, tay phải giơ hình cái kéo.


Cắt, cắt.


Luscar có chút hoảng sợ, cô ta quý đám mĩ phẩm, tóc tai, váy vóc còn hơn mạng sống của mình mà. nhìn thấy ánh mắt kiên định của tôi. Cũng phải lủi thủi đi dọn nhà.


Tôi cười tươi. Hóa ra chỉnh được tiểu tam lại suиɠ sướиɠ như vậy.


Nhìn tôi đi lên lầu. Luscar ném lon bia xuống đất, cắn răng.


“Ngày yên bình của cô sắp hết rồi đấy. Tận hưởng đi”


– ——— 


sáng hôm sau, tôi dẫn về nhà một chú chó nhỏ, có màu trắng buốt nhưng lại bị dính bẩn. Bốc mùi.


Luscar thấy vậy liền bịt mũi.


“Chị mau mang vất đi, khiếp quá”


“Nhà của chị em ơi”


Luscat tức tối, quay mặt đi.


Tôi dẫn chú chó nhỏ đến gần Luscar, xoa xoa tai nó.


“Em có muốn biết nó tên gì không?”


“Tên gì?” Cô ta cáu khỉnh trả lời.


“Con chó nhỏ xinh đẹp này, nó tên là Luscar”


Cô ta có chút ngạc nhiên nhìn tôi. Sau đó bỏ lên tầng.


Tôi ở trong bếp cứ cười mãi.


đi cà khịa vui ghê!!


– ————-


Tối đó, Luscar đi lên phòng tôi. Rủ tôi đi ăn.


Tôi cũng gật đầu đồng ý.


Lúc ăn gần xong, Luscar đưa cho tôi ly nước.


“Chị uống đi rồi ra tính tiền.”


Tôi gật đầu, uống ực một hơi, không hiểu sao uống xong lại choáng váng, ngủ gục luôn trên bàn.


Phục vụ thấy vậy liền lo lắng, hỏi Luscar.


“Cô ấy…có sao không?”


Luscar mỉm cười.


“Không có gì đâu ạ! Chị ấy chỉ đang “thiếp” di thôi. Chốc nữa chắc chắn sẽ khỏe ngay…”