MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Chớp Nhoáng: Sủng Vợ Bất ChấpChương 12: Lãnh Dạ xuất hiện

Hào Môn Chớp Nhoáng: Sủng Vợ Bất Chấp

Chương 12: Lãnh Dạ xuất hiện

1,596 từ · ~8 phút đọc

Thịnh Linh Hy ngồi trong xe, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt thấy một tiệm thuốc Đông y liền nói:
“Chu Hằng, dừng xe phía trước một chút.”

“Có chuyện gì vậy?” – Lục Trình Cẩm nghiêng đầu nhìn cô hỏi.

“Ở kia có tiệm thuốc, tôi muốn vào mua ít dược liệu.”

Lục Trình Cẩm biết Thịnh Linh Hy trước đây từng học qua y thuật ở quê, cũng rất thích nghiên cứu, bèn nói:
“Anh đi cùng em.”

Thịnh Linh Hy đáp:
“Không cần đâu, anh cứ đến công ty đi. Tôi lát nữa còn có chút việc khác.”

“Không đi cùng tôi đến công ty sao? Với tư cách là phu nhân tổng tài tập đoàn, em còn chưa từng đến tập đoàn.”

“Ờ… để sau đi.” – Thịnh Linh Hy muốn chờ một số việc chắc chắn rồi mới tính.

Sau vài giây im lặng, Lục Trình Cẩm bất chợt nói:
“Linh Hy, tôi không muốn chờ quá lâu.”

Ngón tay Thịnh Linh Hy hơi siết lại:
“Được.”

“Đêm qua tại sao lại hút thuốc?” – Lục Trình Cẩm bất ngờ lật lại chuyện tối qua.

Chủ đề đổi quá nhanh, Thịnh Linh Hy hơi sững, rồi đáp:
“Chỉ là muốn thử thôi.”

“Có thích không?”

“Không thích.”

“Vậy sau này đừng chạm vào nữa.”

Thịnh Linh Hy vốn ghét bị người khác quản thúc, vậy mà lúc này lại ngoan ngoãn gật đầu:
“Ừ.”

Thái độ khác biệt hoàn toàn so với sự kiêu ngạo, phản nghịch tối qua khiến Lục Trình Cẩm thoáng ngạc nhiên.

Xe dừng chậm lại bên đường, vành tai Thịnh Linh Hy khẽ đỏ lên, cô ho nhẹ:
“Tôi xuống đây.”

Lục Trình Cẩm bật cười khẽ, rồi nói tiếp:
“Nếu không muốn Chu Hằng theo sau, thì để tài xế đến đón em.”

“Được.”

Chu Hằng lập tức mở cửa xe từ bên ngoài:
“Phu nhân.”

Thịnh Linh Hy xuống xe, không quay đầu lại, đi thẳng vào tiệm thuốc.

Đợi bóng dáng cô biến mất khỏi tầm mắt, Lục Trình Cẩm mới ra lệnh cho Chu Hằng lái xe đi.

Thịnh Linh Hy bước vào tiệm thuốc, báo tên mấy vị dược liệu, dược sĩ liền đi lấy. Nhưng khi mang đến thì còn thiếu một vị.

“Xin lỗi, thiên tinh thảo tạm thời hết, cần xuống kho lấy. Cô có thể chờ một chút không?” – Nữ dược sĩ áy náy nói.

Thịnh Linh Hy thản nhiên:
“Được.”

Nữ dược sĩ xoay người rời đi, Thịnh Linh Hy không để ý đến vẻ căng thẳng thoáng hiện trên gương mặt cô ta.

Khoảng mười phút sau.

Một bóng dáng cao lớn, tuấn mỹ bước vào tiệm thuốc, phía sau là ba thuộc hạ theo sát.

Thịnh Linh Hy nhìn bóng người đang tiến lại gần, khẽ nhíu mày — Lãnh Dạ!

Cửa tiệm thuốc bị đóng lại, ba gã đàn ông mặt mũi hung hãn đứng chắn ngay cửa.

Lãnh Dạ ung dung bước đến trước mặt Thịnh Linh Hy, khóe môi cong lên nụ cười tà mị:
“Bảo bối, cuối cùng cũng gặp rồi, nhưng biểu cảm này của em là sao vậy?”

Thịnh Linh Hy giữ vẻ lạnh nhạt, không thèm để ý đến hắn.

Lãnh Dạ dường như đã quen với thái độ ấy, chẳng hề để bụng, lại nói:
“Thế nào? Ý tưởng giám sát tất cả các tiệm thuốc Đông y của tôi không tồi chứ? Tôi biết chắc em sẽ đến đây mua dược liệu.”

“Anh tìm tôi rốt cuộc là muốn gì?”

“Tôi chẳng đã nói rồi sao, đi theo tôi, chúng ta cùng…”

“Không thể nào!” – Không đợi hắn nói hết, Thịnh Linh Hy đã lạnh lùng cắt ngang: – “Đừng mơ tưởng nữa!”

Lãnh Dạ: “…”

Ba gã canh cửa: “…”

Cả đời họ chưa từng thấy ai dám ngang ngược trước mặt ông chủ như vậy.

Ông chủ của họ là ai? Chính là người nắm quyền trong Tập đoàn Hắc Dạ, bao nhiêu hào môn tài phiệt đều phải kiêng dè, vậy mà cô gái này chẳng hề nể nang.

Quan trọng là ông chủ lại chẳng nổi giận. Đổi lại là kẻ khác, chắc đã chết tám trăm lần rồi!

Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Lãnh Dạ khẽ nheo lại:
“Bảo bối, em có biết nói chuyện với tôi như vậy rất nguy hiểm không?”

Thịnh Linh Hy bỗng bật cười:
“Lãnh Dạ, anh thừa biết đe dọa tôi chẳng có tác dụng.”

Khi không cười, gương mặt cô lạnh lùng, kiêu sa như bông sương trên núi cao, xa cách ngàn dặm. Nhưng khi nở nụ cười, lại quyến rũ mê hoặc, sức sát thương cực lớn.

Thêm vào thiên phú chế dược nghịch thiên của cô, Lãnh Dạ ngoài việc dung túng thì chẳng còn cách nào khác.

Hắn hừ một tiếng:
“Em cứ dựa vào việc tôi không nỡ động đến em.”

Thịnh Linh Hy:
“Anh không nỡ bỏ tôi là vì kỹ thuật chế dược của tôi.”

Lãnh Dạ:
“Bảo bối, trên thế giới này không thiếu dược sư hàng đầu.”

Thịnh Linh Hy:
“Nhưng có thể cứu mạng anh thì chỉ có tôi.”

Khóe môi Lãnh Dạ khẽ nhếch:
“Điều này thì đúng.”

Nếu năm đó không phải Thịnh Linh Hy cứu, giờ này hắn có lẽ đã ở trên trời nhìn xuống cô rồi.

“Bảo bối, lâu lắm không gặp, tối nay cùng nhau ăn bữa cơm nhé?”

“Không đi!” – Thịnh Linh Hy thẳng thừng từ chối, sau đó bổ sung: – “Đừng có gọi tôi bằng cái từ đó nữa!”

“Bảo bối à?” – Lãnh Dạ cười tà mị: – “Nhưng tôi thích gọi thế, nghe thật thân mật.”

Khóe miệng Thịnh Linh Hy giật nhẹ, chẳng buồn nói thêm, trực tiếp sải bước đi về phía cửa.

Thân hình Lãnh Dạ chợt lóe, nhanh chóng chắn trước mặt, ngăn đường cô:
“Không ăn cơm thì đi uống tách cà phê cũng được chứ? Tôi còn có chuyện nghiêm túc muốn nói với em.”

Thịnh Linh Hy nhìn thẳng vào hắn, giọng điệu kiên quyết:
“Lãnh Dạ, tôi sẽ không đi cùng anh sang E quốc, cũng sẽ không làm việc cho anh.”

“Anh không nói đến chuyện đó, là việc khác.” – Lãnh Dạ giải thích.

“Chuyện gì?” – Thịnh Linh Hy hỏi.

Nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của cô, Lãnh Dạ bất lực. Với bất kỳ ai, hắn đều có thể tàn nhẫn vô tình, nhưng đối với Thịnh Linh Hy, hắn vĩnh viễn chẳng thể ra tay.

“Người nắm quyền nhà họ Lục ở thành phố – Lục Trình Cẩm, chắc em biết rồi chứ?”

Ngừng vài giây, Thịnh Linh Hy mới đáp:
“Biết.”

Lãnh Dạ tiếp tục:
“Giữa tôi và họ Lục kia từng có ân oán. Hắn chắc chắn đã biết tôi đến thành phố và cả mục đích lần này. Có lẽ hắn đã phái người đi tìm em. Em không đi E quốc với tôi cũng được, nhưng tuyệt đối không thể để hắn tìm thấy em.

Tên họ Lục đó âm hiểm đa đoan, thủ đoạn tàn độc, khác hẳn tôi – người còn biết thương hương tiếc ngọc. Nếu em rơi vào tay hắn, không chết thì cũng mất nửa mạng. Nhưng em không cần quá lo, tôi sẽ phái người bảo vệ em. Nếu hắn dám động đến em, tôi sẽ cho cả nhà họ Lục chôn theo!”

Thịnh Linh Hy nhạt giọng:
“Tôi không cần anh bảo vệ. Tốt nhất anh nên sớm quay về E quốc, đừng đối đầu với Lục Trình Cẩm.”

“Em đang lo cho tôi sao?” – Lãnh Dạ nhướn mày.

“Tôi chỉ nhắc anh đừng để thua thêm lần nữa.” – Thịnh Linh Hy đáp.

Lãnh Dạ sững lại, thoáng kinh ngạc. Không ngờ Thịnh Linh Hy lại biết chuyện giữa hắn và Lục Trình Cẩm.

Ánh mắt hắn lóe sáng, cười tà mị:
“Bảo bối, thì ra em đã biết hết chuyện của tôi. Hóa ra bấy lâu nay em vẫn lặng lẽ quan tâm đến tôi.”

Thịnh Linh Hy: “…”

Đây là kiểu suy diễn gì vậy?

Lãnh Dạ lại nói:
“Yên tâm, lần trước chỉ là tôi sơ suất. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ với hắn!”

“Vậy mục đích lần này anh đến còn liên quan đến Lục Trình Cẩm sao?” – Thịnh Linh Hy hỏi.

Lãnh Dạ hừ lạnh:
“Lần này tạm tha cho hắn!”
Ngừng lại một chút, hắn nghiêm túc hẳn:
“Trình Linh, tôi đã nói rồi, lần này tôi đến là vì em. Những gì tôi nói đều là thật.

Chỉ cần em đồng ý gia nhập Tập đoàn Hắc Dạ, điều kiện gì tôi cũng có thể đáp ứng. Tôi dự định thành lập chi nhánh ở Đế quốc, nếu em không muốn sang E quốc, tôi sẽ ở lại chi nhánh Đế quốc với em, ngay tại thành phố. Thế nào?”

“Trình Linh” là cái tên Thịnh Linh Hy dùng khi sang E quốc, Lãnh Dạ không hề biết tên thật của cô.

Thịnh Linh Hy nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc và cứng rắn:
“Lãnh Dạ, tôi sẽ không giúp anh nghiên cứu những thứ đó.”

Lãnh Dạ tức đến bật cười, lại khôi phục dáng vẻ ngông cuồng:
“Bảo bối, rốt cuộc phải nói bao nhiêu lần nữa, tôi không muốn em làm việc cho tôi!”

Thịnh Linh Hy:
“Vậy tại sao anh cứ nhất định bắt tôi gia nhập Tập đoàn Hắc Dạ?”

Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Lãnh Dạ chăm chú nhìn cô, nụ cười tà mị hiện rõ:
“Bảo bối, mục đích của tôi… em thật sự không hiểu, hay là cố tình giả vờ không biết?”