MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Chớp Nhoáng: Sủng Vợ Bất ChấpChương 20: Lời nói dối bị vạch trần

Hào Môn Chớp Nhoáng: Sủng Vợ Bất Chấp

Chương 20: Lời nói dối bị vạch trần

1,714 từ · ~9 phút đọc

Ánh mắt hai người giao nhau, một cảm giác kỳ diệu lặng lẽ dâng lên xung quanh.

Lục Trình Cẩm bất chợt nâng tay, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt cô gái, những ngón tay thon dài lướt dọc theo má rồi trượt ra sau gáy.

Nhìn gương mặt tuấn mỹ của anh dần kề sát, tim Thịnh Linh Hy bất giác loạn nhịp, đập nhanh thêm mấy nhịp. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, thật chẳng đúng lúc chút nào.

Lục Trình Cẩm: “……”

“... Là điện thoại của em.” – Thịnh Linh Hy vội cầm máy trên bàn, trên màn hình hiện lên một dãy số lạ.

Lại là Lãnh Dạ!

Tên này lại muốn gì nữa đây!

“Là số lạ, em quen à?” – Lục Trình Cẩm hỏi.

Thịnh Linh Hy khẽ nhíu mày, lập tức tắt máy:
“Một bệnh nhân, không cần để ý.”

“Ồ? Không phải bệnh nhân tâm thần đấy chứ? Giữa đêm mà còn gọi.”

“……”

Ngay sau đó, chuông điện thoại lại vang lên, vẫn là dãy số kia.

Thịnh Linh Hy cắn răng, tiếp tục tắt máy, sau đó nói:
“Chúng ta về thôi.”

Dừng lại hai giây, Lục Trình Cẩm đáp:
“Được.”

Hai người rời khỏi hầm rượu.

Cùng lúc đó, ở khách sạn.

Lãnh Dạ nốc cạn một ly rượu mạnh, khóe môi nhếch lên cười lạnh:
“Dám cúp máy của tôi! Trình Linh, chờ đấy!”

Lúc này, một thuộc hạ bước tới:
“Lão đại, đã tra ra thân phận mấy người đi cùng tiểu thư Trình rồi, họ là sinh viên của Học viện Y số một thành phố.”

“Học viện Y? Trình Linh lại vào Học viện Y sao?”

“Ba người đó đều là sinh viên ưu tú của học viện, còn tham gia vào dự án tuyệt mật trong phòng thí nghiệm cao cấp nhất.”

Lãnh Dạ nheo mắt:
“Nói vậy, giờ Trình Linh đang làm việc cho Học viện Y.”

“Đại khái là vậy.” – Thuộc hạ hơi ngập ngừng rồi nói tiếp – “Lão đại, thuộc hạ cảm thấy tiểu thư Trình chắc chắn không có ý định gia nhập tập đoàn Hắc Dạ, cho dù có lập chi nhánh riêng thì cũng rất khó...”

Lãnh Dạ gằn giọng:
“Nhảm! Việc này còn cần cậu nhắc tôi chắc?”

Người phụ nữ này đã từ chối hắn không biết bao nhiêu lần, hắn còn lạ gì nữa.

Thuộc hạ lập tức im thin thít.

Lãnh Dạ hừ lạnh:
“Ra ngoài!”

“Vâng.”

Lục trạch.

Thịnh Linh Hy trở về phòng ngủ.

Còn Lục Trình Cẩm thì không đi nghỉ, mà vào thư phòng, gọi Chu Hằng tới.

“Nhị gia, ngài tìm tôi.”

Lục Trình Cẩm đưa cho anh một dãy số vừa viết lên giấy, lạnh giọng căn dặn:
“Điều tra xem chủ nhân của số điện thoại này là ai. Tuyệt đối không để phu nhân biết.”

Chu Hằng nhận lấy tờ giấy, gật đầu:
“Vâng, thuộc hạ sẽ lập tức cho người đi điều tra.”

“Đi đi.”

Vừa rồi ở hầm rượu, khi Thịnh Linh Hy nhìn thấy dãy số kia, thần sắc rõ ràng có chút bất thường, vừa như chán ghét lại vừa bất đắc dĩ. Lục Trình Cẩm theo trực giác đoán ra, đối phương tuyệt đối không phải bệnh nhân gì cả.

Ba ngày sau, buổi chiều.

Thịnh Linh Hy bước ra khỏi tòa nhà thí nghiệm.

Giang Trì Mặc bất ngờ chạy đến:
“Linh Hy!”

“Giang thiếu!”

“Linh Hy, tôi đặc biệt đến cảm ơn em, ông nội tôi đã không sao rồi, tất cả nhờ có em.”

“Là tiểu thư Tần dùng Linh Hoàn cứu cụ Giang, người anh nên cảm ơn là cô ta.”

“Ba mẹ tôi sẽ đích thân đến nhà họ Tần tạ ơn, còn tôi muốn cảm ơn em. Tôi đã đặt sẵn nhà hàng rồi, mời em ăn một bữa được không?”

Thịnh Linh Hy thẳng thừng từ chối:
“Không được.”

Giang Trì Mặc: “...... Dù sao tôi cũng là thiếu gia Giang gia, em không thể nể mặt tôi một chút sao?”

“Vô công bất thụ lộc.”

“Em có công chứ, nếu không nhờ em, mấy ngày qua ông nội tôi còn không biết phải chịu bao nhiêu đau đớn.”

“Chỉ là tiện tay mà thôi.”

Hai người đang trò chuyện.

Lúc này Thịnh Tinh Dao cùng một nữ sinh học viện Y đi ngang qua.

Trông thấy Thịnh Linh Hy đứng cạnh một người đàn ông, mà bên cạnh còn đỗ chiếc siêu xe màu cam, vừa nhìn đã biết thân phận chẳng phải tầm thường.

Nữ sinh kia bật cười khẩy:
“Thịnh Linh Hy cũng giỏi thật, đàn ông bên cạnh hết người này đến người khác.”

Gần đây Thịnh Tinh Dao thường xuyên tham gia yến tiệc nhà họ Giang, trong cái vòng danh viện hạng ba cũng được nhiều người tâng bốc hơn, bên cạnh có không ít cô gái muốn nương nhờ hào quang.

Nhìn về phía hai người, Thịnh Tinh Dao đầy vẻ khinh miệt:
“Tưởng mình có bao nhiêu sức hút, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là món đồ chơi mà thôi.”

Cô ta chưa từng gặp Giang Trì Mặc, nên đâu biết người đàn ông trước mắt chính là thiếu gia nhà họ Giang mà cô vẫn ngày đêm tìm cách tiếp cận.

“Đúng thế! Loại quê mùa như cô ta cả đời cũng chẳng bước nổi lên sân khấu nào ra hồn, mãi mãi không thể so được với cậu.”

Khí thế của Thịnh Tinh Dao giờ mạnh hơn không ít:
“Ít so sánh tôi với cô ta đi.”

Trên mặt nữ sinh thoáng hiện nét lúng túng, vội cười nịnh:
“Tớ nói sai rồi, cô ta căn bản chẳng xứng để đem ra so với cậu.”

Thịnh Tinh Dao cười đầy ác ý, nhìn chằm chằm Thịnh Linh Hy, cố ý nói:
“Cô lại đổi bạn trai mới rồi à? Vậy với Cố thiếu thì đã chấm dứt chưa?”

“Chấm dứt gì chứ!” – Nữ sinh kia cười khẩy – “Tớ thấy là Cố thiếu chẳng cần cô ta nữa thì có!”

“Cố Cảnh Vũ?” – Giang Trì Mặc hỏi – “Bạn trai em là Cố Cảnh Vũ?”

Gương mặt Thịnh Linh Hy thoáng trầm xuống:
“Không phải.”

“Vậy thì là bọn họ nói bậy?” – Giang Trì Mặc nhìn về phía Thịnh Tinh Dao và nữ sinh kia.

Nữ sinh cất giọng chua ngoa:
“Anh đẹp trai, ngay trước mặt anh thì cô ta tất nhiên không dám thừa nhận mình ong bướm với nhiều đàn ông rồi.”

Nghe vậy, ánh mắt Thịnh Linh Hy đột ngột sắc bén, lia thẳng sang nữ sinh kia. Cô không nói một lời, nhưng uy lực áp đảo khiến đối phương lập tức nghẹn họng.

Cô gái kia biết Thịnh Linh Hy có võ, lo lắng cô thật sự sẽ ra tay nên cảnh giác lùi lại một bước.

Trong mắt Giang Trì Mặc thoáng lóe lên một tia lạnh lẽo, giọng u ám:
“Cho dù thế nào thì đó cũng là vì cô ấy có bản lĩnh, chứ không như một số người, vừa xấu lại còn mơ mộng hão huyền!”

Sắc mặt nữ sinh kia tái mét, hậm hực hừ lạnh một tiếng.

Xung quanh bắt đầu có thêm nhiều người tụ tập xem náo nhiệt.

Thịnh Linh Hy vốn ghét cảm giác bị vây xem như thế, lập tức nhấc chân định rời đi.

Giang Trì Mặc chặn trước mặt cô:
“Linh Hy, lên xe đi, chúng ta cùng đi ăn.”

Thịnh Linh Hy nhíu mày:
“Tôi nói rồi, tôi không đi.”

Giang Trì Mặc lại giở trò ngang ngược:
“Vậy thì tôi sẽ không để em đi đâu cả!”

Đôi mắt Thịnh Linh Hy khẽ nheo lại, bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay anh, mạnh mẽ bẻ quặt ra sau. Giang Trì Mặc đau đến mức mặt mày biến dạng, nhưng vẫn cắn răng, cố không bật ra tiếng kêu.

Mọi người xung quanh: “……!!!”

Đúng lúc này, Cố Cảnh Vũ bước tới:
“Linh Hy.”

Thịnh Tinh Dao nhìn thấy Cố Cảnh Vũ, lập tức lộ vẻ chờ xem trò hay. Cô ta tin chắc Thịnh Linh Hy dựa dẫm vào Cố Cảnh Vũ. Nếu để anh biết Thịnh Linh Hy còn qua lại với những người đàn ông khác, nhất định sẽ không cần cô nữa, thậm chí còn có thể đuổi cô ra khỏi Học viện Y.

Cố ý gây sự, cô ta cất giọng:
“Cố thiếu, anh đến rồi, anh và chị gái em chia tay rồi à?”

Cố Cảnh Vũ lạnh lùng liếc cô ta một cái:
“Thịnh Tinh Dao, bớt ăn nói linh tinh đi. Tôi và Linh Hy chỉ là bạn bè.”

Thịnh Tinh Dao khựng lại, gương mặt thoáng lúng túng.

“Linh Hy, có chuyện gì vậy?” – Cố Cảnh Vũ bước đến gần, nhìn về phía người đàn ông vừa bị Thịnh Linh Hy thả ra, bất ngờ thốt lên: – “Giang thiếu!”

Giang Trì Mặc hơi ngượng, khẽ ho một tiếng:
“Ừ.”

Giang thiếu?

Thịnh Tinh Dao bàng hoàng, ngơ ngác nhìn Giang Trì Mặc. Hóa ra anh ta là người nhà họ Giang!

Nhưng là Giang thiếu nào?

Thịnh Linh Hy liếc nhìn Cố Cảnh Vũ, thản nhiên:
“Không có gì, tôi đi trước.” – Nói xong liền sải bước rời đi.

Giang Trì Mặc vừa xoa cánh tay, không dám chặn cô nữa.

Nhìn động tác ấy, Cố Cảnh Vũ bật cười:
“Giang thiếu gia, tôi khuyên cậu vẫn nên tránh xa Linh Hy thì hơn.”

Giang Trì Mặc ngẩng cao đầu, kiêu ngạo đáp:
“Bổn thiếu gia không!”

Ngay khi nghe thấy ba chữ “Giang thiếu gia”, Thịnh Tinh Dao hoàn toàn sững sờ, hóa đá tại chỗ.

Người đàn ông kia vậy mà lại là thiếu gia nhà họ Giang! Anh ta sao có thể quen biết Thịnh Linh Hy chứ!

Cô gái đi cùng cũng hoảng hốt không kém. Trước đó, Thịnh Tinh Dao còn huênh hoang nói mình từng gặp thiếu gia nhà họ Giang ở yến tiệc. Nhưng nay thiếu gia Giang thật sự xuất hiện, vậy mà cô ta lại không nhận ra, rõ ràng là đã nói dối.

Cảm nhận được ánh mắt chất vấn của nữ sinh kia, Thịnh Tinh Dao biết lời nói dối của mình đã bị vạch trần, gương mặt lúc đỏ lúc trắng, cực kỳ khó coi.