Sau đêm bão táp tại câu lạc bộ thượng lưu, cái tên Tô Khuê Nguyệt một lần nữa càn quét các mặt báo và mạng xã hội. Nhưng lần này, không còn là những lời lăng mạ. Các đoạn ghi âm tội lỗi của Diệp Lăng và bằng chứng về sự mạo danh của Chu Phì được đội ngũ truyền thông của Lục Thị tung ra một cách bài bản, biến Khuê Nguyệt từ một "kẻ lừa đảo" trở thành "nạn nhân của một âm mưu thâm độc".
Thế nhưng, trái với dự đoán của mọi người rằng cô sẽ quay lại cuộc sống của một đại tiểu thư hay một KOL sang chảnh, Khuê Nguyệt vẫn xuất hiện tại sảnh tập đoàn Lục Thị đúng 7 giờ 30 phút sáng với trang phục công sở chỉnh tề.
Lần này, thái độ của những người xung quanh đã thay đổi 180 độ. Những tiếng xì xào mỉa mai được thay thế bằng những ánh mắt e dè, nể phục, thậm chí là nịnh bọt.
"Trợ lý Tô, chào buổi sáng! Cô có cần tôi giúp mang xấp hồ sơ này lên tầng 50 không?" – Một nhân viên phòng Marketing trước đây từng cười nhạo cô, nay lại đon đả chạy tới.
Khuê Nguyệt mỉm cười nhạt, khéo léo từ chối: "Cảm ơn anh, tôi tự làm được. Đây là công việc của tôi."
Cô bước vào văn phòng tầng 50, cảm giác không còn nặng nề như những ngày đầu. Trên bàn làm việc của Lục Cận Ngôn, một ly cà phê đen tỏa khói nghi ngút đã được đặt sẵn. Nhiệt độ đúng 85 độ C, không sai một li.
Lục Cận Ngôn bước vào, anh dừng lại một chút khi nhìn thấy cô. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt rạng rỡ hơn của Khuê Nguyệt, rồi dừng lại ở ly cà phê.
"Hôm nay cô đến sớm hơn quy định." – Anh ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm cà phê, khóe môi dường như có một độ cong rất nhỏ.
"Vì tôi nhận ra có rất nhiều việc phải làm." – Khuê Nguyệt đưa cho anh một tập hồ sơ mới – "Lục tổng, đây là phương án tái thiết lập hình ảnh cho tập đoàn sau vụ bê bối vừa rồi. Tôi đã tận dụng các mối quan hệ cũ trong giới Blogger và các trang tin uy tín để đẩy mạnh các chiến dịch thiện nguyện mà tập đoàn đang thực hiện. Chúng ta sẽ chuyển hướng dư luận từ việc soi mói đời tư sang các giá trị cộng đồng."
Lục Cận Ngôn lật xem bản kế hoạch. Những ý tưởng trong đó không chỉ sáng tạo mà còn thể hiện một nhãn quan truyền thông cực kỳ nhạy bén. Anh đặt bản hồ sơ xuống, nhìn thẳng vào mắt cô:
"Tô thị đã liên lạc với tôi. Cha cô muốn đón cô về, thậm chí ông ấy còn hứa sẽ đầu tư thêm vào dự án phía Nam của Lục Thị để coi như lời xin lỗi."
Bàn tay đang cầm bút của Khuê Nguyệt khẽ khựng lại. Một nỗi buồn thoáng qua trong đôi mắt trong veo của cô. "Vậy anh đã trả lời thế nào?"
"Tôi nói với ông ấy rằng..." – Lục Cận Ngôn cố tình kéo dài giọng, anh đứng dậy, bước lại gần cô cho đến khi bóng hình cao lớn của anh bao trùm lấy cô – "Trợ lý của tôi vẫn chưa trả hết nợ, nên tôi chưa có ý định thả người."
Khuê Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, tim chợt đập lệch một nhịp. "Anh từ chối khoản đầu tư đó chỉ để giữ tôi lại làm trợ lý không lương sao? Lục tổng, anh không giống một thương nhân chút nào."
"Tôi là một thương nhân, nhưng tôi thích những khoản đầu tư dài hạn và có giá trị tiềm năng hơn là tiền mặt." – Anh cúi xuống sát tai cô, giọng nói trầm thấp sặc mùi nam tính – "Cô có năng lực hơn cô tưởng đấy, Tô Khuê Nguyệt. Đừng bao giờ nghĩ đến việc quay lại làm một bình hoa di động chỉ biết trang điểm nữa."
Lời nói của anh như một sự công nhận mà Khuê Nguyệt hằng mong ước bấy lâu. Cô mím môi, nén lại sự xúc động: "Tôi sẽ không quay lại. Những gì tôi mất đi, tôi sẽ tự tay giành lại, không cần dựa dẫm vào danh xưng tiểu thư họ Tô."
Cuộc sống mới của cô tại Lục Thị bắt đầu bước vào một quỹ đạo khác. Cô không còn phải xuống kho tài liệu ẩm thấp, thay vào đó, cô tháp tùng Lục Cận Ngôn trong các cuộc họp quan trọng. Cô học cách đọc biểu đồ chứng khoán, cách đàm phán với những đối thủ già rơ trên thương trường.
Càng làm việc gần anh, Khuê Nguyệt càng nhận ra Lục Cận Ngôn không hề máu lạnh như vẻ ngoài. Anh là một người nghiện công việc đến mức quên cả bản thân. Có những đêm, khi cả tòa nhà đã tắt đèn, văn phòng tầng 50 vẫn sáng. Cô thường lặng lẽ pha một tách trà gừng đặt lên bàn anh, còn anh sẽ cởi áo khoác khoác lên vai cô khi thấy cô ngủ quên trên sofa phòng chờ.
Ranh giới giữa ông chủ và trợ lý, giữa chủ nợ và con nợ dần trở nên mờ nhạt. Thay vào đó là một sự thấu hiểu thầm lặng.
Một buổi tối muộn, khi hai người cùng rời khỏi văn phòng, trời bất chợt đổ cơn mưa rào. Trong lúc chờ xe ở sảnh, Khuê Nguyệt vô tình chạm phải bàn tay của Cận Ngôn khi cả hai cùng vươn tay ra kiểm tra xem mưa đã ngớt chưa.
Một luồng điện kỳ lạ chạy dọc cơ thể cô. Khuê Nguyệt bối rối định rụt tay lại, nhưng Lục Cận Ngôn đã nhanh hơn, anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kéo vào trong túi áo khoác của mình.
"Lạnh đấy, đừng có để bị ốm rồi lại xin nghỉ việc." – Anh nói, mắt vẫn nhìn ra màn mưa, nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ.
Khuê Nguyệt không phản kháng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, một sự ấm áp thực sự, không phải qua màn hình điện thoại, không phải qua những lời đường mật giả dối.
Hóa ra, sau khi bước ra khỏi đống tro tàn của sự phản bội và hiểu lầm, thứ cô tìm thấy không chỉ là bản thân mình, mà còn là một bến đỗ mà cô chưa bao giờ dám mơ tới. Nhưng cô biết, hào môn sâu tựa biển, tình cảm này chỉ mới là bắt đầu của một chuỗi những thử thách mới phía trước.