MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn UkuleleChương 242: Quyển 7 - Chương 31: Anh hãy nói cho tôi biết

Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Chương 242: Quyển 7 - Chương 31: Anh hãy nói cho tôi biết

1,694 từ · ~9 phút đọc

Quai hàm bạnh lại, có vẻ muốn liều mạng với vẻ mặt c*̉a anh.

Đau đớn khiến lòng cô sinh oán hận, không chút khách khí đẩy bàn tay

Giang Mạc Viễn ra, “Ai toàn nói dối hả? Giang Mạc Viễn anh đừng

ngậm máu phun người!”

Giang Mạc Viễn nhìn chằm chằm cô, con ngươi co rụt lại, “Đừng cho là

tôi không biết em đang nghĩ gì? Em chỉ ước gì Cố Mặc và Hứa Mộ

Giai không thể kết hôn phải không?”

“Bọn họ kết hôn cũng sẽ ly hôn.” Cô đứng dậy hướng về phía anh gầm nhẹ

một tiếng, “Anh biết tôi suy nghĩ cái gì? Đừng tưởng rằng anh là thần

tiên không gì làm không được, tôi nghĩ gì sao anh có thể biết

được?”

“Tôi cảnh cáo em, về sau ít xuất hiện trước mặt Cố Mặc thôi,

bọn họ có ly hôn thì c*̃ng không liên quan gì đến em cả.”

“Giang Mạc Viễn tôi hỏi anh một câu, có phải Hứa Mộ Giai làm

gì anh c*̃ng cho là dúng hết phải không?” Cô đứng trước mặt anh, từ trên cao trừng mắt nhìn anh.

Giang Mạc Viễn chau mày, “Tôi không thấy cô ta sai ở đâu cả.”

“Cô ta tự tin thái quá. Cô ta luôn miệng nói yêu Cố Mặc nhưng

lại lừa anh ấy, Cố Mặc sẽ không không phải là con người vì

lợi ích toàn cuộc mà nhân nhượng, hôm nay anh ấy có thể đồng

ý kết hôn, anh cho rằng vì anh ấy thực sự áy náy sao? Theo tôi

là bởi vì anh ấy đã bắt đầu chấp nhận Hứa Mộ Giai. Nếu hôm

nay Hứa Mộ Giai nói thật với anh ấy, tôi cảm thấy hai người họ còn có thể, nhưng cuối c*̀ng Hứa Mộ Giai vẫn chọn nói dối.

Anh có biết như vậy sẽ có bao nhiêu tai hoạ ngầm kéo theo

không?”

“Em tức giận là vì Hứa Mộ Giai hay vẫn là vì không thể cản trở hôn lễ c*̉a bọn họ hả?”

“Giang Mạc Viễn.” Trang Noãn Thần tức giận đến mức muốn đá anh một cái, “Anh có thể đừng vớ vẩn như vậy không hả? Tôi nói

rồi tôi và Cố Mặc không thể là không thể? Hôm nay tôi tức không

phải vì Cố Mặc, c*̃ng không phải bởi vì Hứa Mộ Giai, mà là

bởi vì anh. Tư tưởng cường quyền áp bức c*̉a anh đúng thật làm người ta chán ghét đến tuột độ.”

“Cường quyền áp bức thì sao hả? Không phải em vẫn thuộc về tôi hay sao?” ngữ khí c*̉a Giang Mạc Viễn cuộn sóng

Tức đến run người, tim Trang Noãn Thần nhói đau, cô ngừng hô

hấp, hơn nửa ngày mới gằn từng chữ, “Giang Mạc Viễn anh thực

sự … thực sự rất đáng sợ.” Nói xong xoay người lên lầu.

Thân hình cao lớn c*̉a Giang Mạc Viễn bỗng cứng đờ, nhìn thấy

bóng cô loang nổ trên cầu thang, trong chớp mắt anh muốn chạy lên hung hăng ôm cô, cô tựa như muốn thoát khỏi thế giới c*̉a anh

khiến anh sợ hãi và tuyệt vọng, nhịn không được đứng dậy, vốn là

muốn giữ lại nhưng khi ra lời lại thành ra quát chói tai, “Em đứng lại đó cho tôi, tôi cho em trở về phòng chưa?”

Trang Noãn Thần đứng trên cầu thang lầu 2, xiết chặt tay vịn,

lúc này mới không khiến cô ngã ngồi xuống đất. Cô đứng tại

chỗ, từ trên cao nhìn xuống Giang Mạc Viễn, vẻ mặt cực kì

bình tĩnh, nhìn anh một lúc lâu mới sâu kín nói, “Giang Mạc

Viễn, đến hôm nay tôi rốt cuộc mới hiểu được vì sao hai chúng

ta lại khó mến nhau như vậy, anh có cường thế c*̉a anh, tôi có

sự kiên trì c*̉a tôi, tôi và anh vốn là người c*̉a hai thế giới

khác nhau. Tôi không hiểu vì sao một hành vi dối trá thái quá

lại có thể khiến anh ca ngợi được? Tôi có thể hiểu được hành

vi c*̉a anh và Hứa Mộ Giai, nhưng không có nghĩa là tôi chấp

nhận và đồng tình. Rõ ràng là sai, vì sao lại còn muốn mắc

thêm lỗi lầm? Rõ ràng là gây thương tổn cho người khác, vì sao

còn coi thống khổ c*̉a người khác là niềm vui c*̉a mình? Đúng

vậy tôi không có sự nghiệp thành công như anh, tôi chẳng qua chỉ

là một người phụ nữ bình thường không thể bình thường hơn,

nhưng tối thiểu tôi còn biết được nguyên tắc làm người có điểm giới hạn, nếu bảo tôi vứt đi nhân cách làm người mới có thể

thành công, vậy thì tôi thà cả đời này bình thường không kỳ

vọng, thà rằng cả đời này không tiến lên.”

Giang Mạc Viễn bỗng nhiên nắm chặt tay, sắc mặt càng khó coi.

“Giang Mạc Viễn, có lẽ tôi cần anh dạy tôi cách nào mới có

thể yêu anh được.” Ngữ khí c*̉a cô vẫn bình thản, vẻ mặt mệt mỏi, “Trước giờ anh vẫn coi Cố Mặc là cái gai trong mắt tôi có thể hiểu vì sao. Bởi vì căn bản anh không biết kỳ thật lòng c*̉a

tôi từng nghiêng về phía anh. Anh chăm sóc, yêu chiều, dịu dàng

với tôi, tất thảy đều khiến tôi mê võng, có lúc tôi thực sự do dự, thậm chí khi đồng ý lời cầu hôn c*̉a Cố Mặc tôi c*̃ng

nghĩ đến anh … nhưng Giang Mạc Viễn, vì sao chúng ta lại bước

tới ngày hôm nay? Vì sao mỗi lần khi tôi muốn từ bỏ tất cả để yêu anh đều sẽ xảy ra chuyện chẳng may? Tôi thực sự không hiểu

được, không biết nguyên nhân tuột c*̀ng là tại sao. Giang Mạc

Viễn hay là anh nói cho tôi biết đi, rốt cuộc vấn đề giữa

chúng ta là gì, làm thế nào chúng ta mới có thể hoàn toàn

buông bỏ tất cả mà yêu nhau?”

Giang Mạc Viễn hếch khoé môi, lời c*̉a cô như một trận mưa trút

xuống, hoàn toàn dập tắt lửa giận trong lòng anh, giờ khắc

này thế nhưng anh lại muốn mình trở thành câm điếc, một câu

c*̃ng không thể nói được.

Trang Noãn Thần lẳng lặng nhìn anh hơn nửa ngày, cuối cùng mới

nhẹ nhàng thở dài, “Kỳ thật, tôi rất muốn …. Yêu anh …. ttoàn tâm

toàn ý yêu anh.” Nói xong câu đó sau cô xoay người trở về phòng.

Nhìn thấy bóng lưng cô biến mất toàn thân anh căng thẳng.

Cửa phòng ngủ lặng yên không một tiếng động đóng lại, chính như đóng lại cánh cửa con tim...

Người kiêu ngạo ở trong tình yêu sẽ trở thành người thua, cho nên

Trang Noãn Thần thua, cho nên Giang Mạc Viễn c*̃ng thua. Có lẽ

trong cuộc tình này ngay từ đầu đã không có khả năng có người

thắng cuộc.

Trang Noãn Thần dốc toàn bộ tâm tư vào công việc, so với trước

kia tựa như Giang Mạc Viễn còn bận hơn, cho dù về đến nhà c*̃ng là vẻ mặt mệt mỏi, chẳng qua số lần về nhà c*̉a anh ngày

càng ít hơn, cô và anh đều im lặng như rối gỗ.

Liên Mỹ hoàn toàn thất bại trên thị trường chứng khoán, chỉ

cần bắt đầu mỗi phiên giao dịch đều truyền ra tin bất lợi, may

mắn chính là Vạn Tuyên không bị ảnh hưởng nhiều lắm, đây c*̃ng

coi như lúc trước Phương Trình đã sáng suốt lựa chọn.

Bắt đầu giờ làm việc buổi chiều Phương Trình mới đến Vạn

Tuyên, chuyện đầu tiên chính là gọi Trang Noãn Thần vào văn

phòng.

“Cái gì? Anh muốn bán Vạn Tuyên?” trong văn phòng Trang Noãn Thần

kinh ngạc nhìn Phương Trình, giọng nói c*̃ng trở nên cao hơn.

“Noãn Thần, toi c*̃ng không còn cách nào nữa, nếu cổ phiếu vẫn nửa sống nửa chết như vậy tôi khẳng định phải nhảy lầu, tài

chính đã thiếu, không còn vốn lưu động Liên Mỹ coi như xong

rồi.” Phương Trình vò đầu, vẻ mặt uể oải.

Trang Noãn Thần choáng váng, giơ tay day day huyệt thái dương,

lúc này mới nhịn xuống ý muốn chửi người, “Phương tổng, Vạn

Tuyên là tôi vất vả lắm mới đi đến hôm nay, anh c*̃ng thấy công ty

đang phát triển, hiện tại anh bán nó khác nào phá huỷ hết tâm

huyết c*̉a mọi người!”

“Tôi hiểu rõ cảm tình c*̉a cô với Vạn Tuyên đương nhiên c*̃ng

hiểu suy nghĩ c*̉a cô, đối với ý tưởng mà cô muốn theo, tôi

không thể cứ ngu ngốc mà lao theo được.” Có lẽ mấy ngày nay

Phương Trình đã không ngủ được, vẻ mặt đều mệt mỏi, “Hiện tại toàn cầu đều suy thoái tài chính, rất nhiều công ty đã phá

sản, … Noãn Thần, hy vọng cô có thể hiểu cho tôi, bán Vạn Tuyên c*̃ng là tôi bất đắc dĩ thôi.”

“Có phải chỉ cần có thể giúp Liên Mỹ ổn định tài chính đi

vào hoạt động là được hay không?” Trang Noãn Thần đè nén lửa

giận, nhìn anh ta chằm chằm.

Phương Trình nghĩ nghĩ liền gật gật đầu.

“Tôi biết tiền phí mà Cao Thịnh đầu tư cho quảng cáo lần này

chừng trên dưới 50 triệu, có phải chúng ta chỉ cần giành được

hạng mục này Vạn Tuyên liền giữ được?” Cô lại hỏi.

Phương Trình có chút đăm chiêu, “Ít nhất có thể giải toả được vấn đề khẩn cấp.”

“Vậy được rồi, Vạn Tuyên chỉ cần tiếp được Cao Thịnh có nghĩa là sau này không thiếu tiền nữa.” Trang Noãn Thần khẳng định nói,

“Phương Trình anh hãy nghe đây, tôi sẽ mang bản hợp đồng với Cao

Thịnh về đặt trước mặt anh.”

Phương Trình ngây ngốc nhìn cô, một lúc sau vẫn nói không nên lời.