MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17Chương 13: TRÊN PHIM TRƯỜNG: MỘT LẦN QUAY LÀ QUA (ONE-TAKE QUEEN)

Hào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17

Chương 13: TRÊN PHIM TRƯỜNG: MỘT LẦN QUAY LÀ QUA (ONE-TAKE QUEEN)

928 từ · ~5 phút đọc

Phim trường "Mùa hè năm ấy chúng ta từng gặp" được đặt bối cảnh tại một ngôi trường cổ kính. Hôm nay là ngày bấm máy phân cảnh đầu tiên của "Lục Yên" (Lâm Hạ) và "Lâm Vy" (Tô Mi).

Bối cảnh là một buổi chiều sau giờ học, Lục Yên chặn đường Lâm Vy ở hành lang để cảnh cáo cô đừng lại gần nam chính.

Tô Mi ngồi trong phòng chờ, tay cầm kịch bản nhưng mắt lại liếc nhìn dàn nhân viên trang điểm đang vây quanh mình. Cô ta mặc bộ đồng phục nữ sinh kiểu cũ, trang điểm nhạt nhòa để tôn lên vẻ "u sầu" của nhân vật. Cô ta tự tin lắm, vì vai chính là người nắm giữ cảm xúc của khán giả, còn vai phụ chỉ là kẻ làm nền.

"Lâm Hạ đâu? Sao chưa ra?" Đạo diễn Lý mất kiên nhẫn hét lớn.

Cánh cửa phòng thay đồ mở ra. Một luồng khí áp lạnh lẽo đột ngột tràn vào hành lang.

Lâm Hạ bước ra. Vẫn là bộ đồng phục đó, nhưng cô khoác thêm một chiếc áo blazer hững hờ trên vai, đôi môi tô son đỏ thẫm rực cháy, mái tóc ngắn được vuốt nếp sắc sảo. Ánh mắt cô nhìn quanh phim trường đầy ngạo nghễ, khiến các nhân viên hậu cần vô thức lùi lại nhường đường.

Cố Thần đang ngồi trên ghế đạo diễn để quan sát, đôi mắt anh bỗng lóe lên một tia lửa. Cô không cần diễn, chỉ cần đứng đó, cô đã chính là Lục Yên – thiên kim tiểu thư kiêu kỳ nhất Tinh Hoa.

"Cảnh 1, màn 1. Chuẩn bị... Action!"

Tô Mi bắt đầu diễn. Cô ta ôm chồng sách trước ngực, đôi mắt long lanh nước, giọng nói run rẩy: "Lục Yên, mình và anh ấy thực sự không có gì cả, cậu hãy tin mình..."

"Cắt!" Đạo diễn Lý đập bàn. "Tô Mi, em diễn cái gì thế? Lâm Vy là nữ chính kiên cường, không phải kẻ hèn nhát chỉ biết khóc! Làm lại!"

Tô Mi lúng túng xin lỗi, cô ta liếc nhìn Lâm Hạ đang đứng khoanh tay, đầy vẻ nhàn nhã.

"Diễn lại! Action!"

Lần này, Lâm Hạ bắt đầu hành động. Cô không vội vã, chậm rãi bước từng bước về phía Tô Mi. Tiếng gót giày da nện trên sàn hành lang nghe như tiếng đếm ngược của thần chết. Khi chỉ còn cách Tô Mi một gang tay, Lâm Hạ cúi xuống, dùng ngón tay thon dài nâng cằm đối phương lên.

Ánh mắt Lâm Hạ đột ngột biến đổi. Nó không còn là ánh mắt của người bạn học, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi nhìn vào con mồi tội nghiệp. Một sự áp bức mãnh liệt từ kiếp trước của một Ảnh hậu tràn ra, bao vây lấy Tô Mi.

"Lâm Vy à..." Lâm Hạ cất tiếng, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo cái lạnh thấu xương. "Cậu nói cậu không có gì với anh ấy? Vậy tại sao hơi thở của cậu... lại có mùi của sự thèm khát giống hệt như người mẹ nghèo khổ của cậu vậy?"

Tô Mi sững sờ. Đây là câu thoại không có trong kịch bản cũ, nhưng nó quá thật, quá tàn độc. Sự sợ hãi thật sự dâng lên trong lòng Tô Mi, cô ta nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm của Lâm Hạ mà quên sạch cả lời thoại.

"Tô Mi! Lời thoại đâu?" Đạo diễn Lý gào lên.

"Em... em..." Tô Mi lắp bắp, đôi chân cô ta run rẩy đến mức đứng không vững. Trước khí chất quá mạnh của Lâm Hạ, cô ta hoàn toàn bị "đông cứng".

"Cắt! Cắt! Cắt!" Đạo diễn Lý bực bội nhưng ngay lập tức nhìn sang Lâm Hạ với ánh mắt thán phục. "Lâm Hạ, phân đoạn vừa rồi tuyệt vời! Áp lực tâm lý em tạo ra rất đỉnh. Một lần quay là qua (One-take)! Chỉ có Tô Mi là hỏng thôi!"

Các nhân viên đoàn phim bắt đầu xì xào: "Trời ạ, Lâm Hạ diễn đỉnh thật sự. Nhìn ánh mắt đó tôi còn thấy sợ." "Đúng là One-take Queen. Cô ấy nuốt chửng cả nữ chính rồi."

Lâm Hạ thu lại vẻ mặt ác độc, cô buông cằm Tô Mi ra, lấy khăn giấy lau nhẹ đầu ngón tay như thể vừa chạm vào thứ gì đó không sạch sẽ.

"Xin lỗi đạo diễn, có lẽ do tôi diễn hơi quá tay nên bạn diễn bị sốc chăng?" Lâm Hạ mỉm cười nhạt, nhưng lời nói lại như một cái tát vào mặt Tô Mi.

Cố Thần đứng dậy, anh đi tới bên cạnh Lâm Hạ, vỗ tay nhẹ nhàng: "Một lần quay là qua. Lâm Hạ, em làm tôi bất ngờ đấy. Nếu cứ đà này, tôi sợ sau khi phim chiếu, khán giả sẽ chỉ muốn xem nữ phụ hành hạ nữ chính thôi."

Tô Mi đứng ở góc hành lang, mặt cắt không còn giọt máu, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Cô ta nhận ra rằng, vai chính mà cô ta vất vả giành được, hóa ra lại là một cái bẫy. Lâm Hạ đang biến cô ta thành một tấm bia đỡ đạn, dùng sự yếu kém của cô ta để làm bàn đạp cho danh tiếng "diễn xuất thần thánh" của mình.

Lâm Hạ quay sang nhìn Tô Mi, đôi mắt sắc lẹm như muốn nói: Mới chỉ bắt đầu thôi. Những cảnh quay tiếp theo, tôi sẽ khiến cậu biết thế nào là sống không bằng chết trên phim trường này.