Sân thượng tòa nhà chìm trong bầu không khí chết chóc. Đạo diễn Lý tức giận đến mức run rẩy, gào thét đòi báo cảnh sát. Nhân viên đoàn phim xì xào bàn tán, ánh mắt đổ dồn về phía gã nhân viên tên Tày đang bị Trần Phong khóa tay chặt cứng.
Lâm Hạ đứng đó, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu. Đột nhiên, đôi vai cô run lên bần bật, đôi mắt vốn dĩ bình thản bỗng chốc phủ một lớp sương mờ, rồi từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống.
"Đạo diễn... em... em không ngờ..." – Giọng Lâm Hạ nghẹn ngào, nhỏ bé đến mức đáng thương. Cô đổ gục vào lòng Cố Thần như thể tất cả sự mạnh mẽ vừa rồi chỉ là một lớp vỏ bọc vừa bị đập vỡ.
Cố Thần khựng lại một giây. Anh thừa biết cô đang diễn, nhưng cảm giác cơ thể nhỏ bé của cô đang run rẩy trong vòng tay mình lại khiến trái tim anh thắt lại. Anh thuận thế ôm lấy cô, giọng nói trở nên lạnh lẽo như băng: "Kiểm tra điện thoại của hắn ngay lập tức."
Trần Phong thọc tay vào túi quần gã nhân viên, lôi ra một chiếc điện thoại rẻ tiền. "Đạo diễn, có một tin nhắn mới gửi đến cách đây 10 phút, tài khoản ngân hàng của hắn vừa nhận được 50 triệu đồng."
"Ai gửi?" – Đạo diễn Lý nghiến răng hỏi.
"Số điện thoại này..." – Trần Phong chưa kịp đọc hết dãy số, Lâm Hạ đã ngước khuôn mặt đẫm lệ lên, thều thào: "Đó chẳng phải là... số của trợ lý riêng của Tô Mi sao?"
Cả đoàn phim ồ lên kinh ngạc. Mọi ánh mắt ngay lập tức dời về phía dưới sân trường.
Tô Mi lúc này vừa hoàn hồn sau cú sốc dây cáp rơi, khi nghe thấy tên mình bị xướng lên, cô ta loạng choạng bước lùi lại. "Không... không phải tôi! Hạ Hạ, cậu đừng ngậm máu phun người!"
Lâm Hạ bước ra khỏi vòng tay Cố Thần, cô đi từng bước nặng nề đến mép lan can, nhìn xuống Tô Mi. Lần này, cô không dùng ánh mắt sắc lẹm, mà là ánh mắt của sự thất vọng cùng cực, của một người bạn bị phản bội đau đớn nhất.
"Tô Mi, mình đã nhường vai chính cho cậu, mình đã luôn im lặng trước những lời đồn thổi... Tại sao cậu lại muốn mình chết? Có phải vì mình đóng vai phản diện 'quá đạt', làm ảnh hưởng đến danh tiếng ngọc nữ của cậu không?"
Lời buộc tội của Lâm Hạ như những nhát dao đâm thẳng vào sự giả tạo của Tô Mi. Độc giả và nhân viên đoàn phim vốn dĩ đã nghi ngờ sau vụ scandal ghi âm ở trường, giờ đây nhìn thấy bằng chứng tài chính rõ ràng, họ không còn chút nghi ngờ nào nữa.
"Đồ độc ác! Sao có thể làm thế với bạn mình chứ?" – Tiếng chửi bới từ đám đông bắt đầu vang lên.
Đạo diễn Lý nhìn Tô Mi với ánh mắt khinh bỉ: "Đoàn phim của tôi không chứa chấp hạng người tâm xà đạo đức giả. Tô Mi, cô bị sa thải!"
"Đạo diễn! Không được, công ty Thịnh Thế đã ký hợp đồng đầu tư rồi!" – Tô Mi gào lên trong tuyệt vọng.
"Đầu tư? Tôi thà rút vốn còn hơn để bộ phim của mình bị vấy bẩn bởi một kẻ sát nhân hụt!" – Đạo diễn Lý dứt khoát.
Trong lúc hỗn loạn, Lâm Hạ lén ra hiệu cho Trần Phong. Ông hiểu ý, nhanh chóng thu hồi chiếc điện thoại của gã nhân viên trước khi cảnh sát đến. Cô không muốn cảnh sát kết thúc vụ này quá sớm. Cô muốn giữ lấy bằng chứng này để làm một cái thòng lọng treo trên cổ Tô Mi và công ty Thịnh Thế suốt đời.
Khi đám đông giải tán để đưa gã nhân viên đi, Cố Thần tiến lại gần Lâm Hạ. Anh nhìn gương mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt của cô, khẽ dùng ngón tay lau đi.
"Diễn xong chưa?" – Anh thì thầm, giọng điệu mang theo sự nể phục không giấu giếm. "Màn 'diễn sâu' này của em, đến tôi cũng suýt tin là em sợ thật."
Lâm Hạ thu lại vẻ yếu đuối, đôi mắt cô trở lại sự lạnh lùng vốn có. Cô hất tay anh ra, mỉm cười nhạt: "Nếu không diễn, sao có thể khiến cô ta thân bại danh liệt trong một nốt nhạc? Tiền bối, anh nên làm quen với việc này đi. Trong giới này, ai diễn giỏi hơn, người đó sống."
Cô bước qua anh, khí chất của một nữ vương trở lại.
Tô Mi bị đuổi khỏi đoàn phim, sự nghiệp vừa chớm nở đã bị dập tắt bởi một cú scandal "mưu sát bạn diễn". Nhưng Lâm Hạ biết, Thịnh Thế sẽ không bỏ mặc quân bài này dễ dàng thế. Cô cần chuẩn bị cho nước cờ tiếp theo: Chiếm lấy vị trí trung tâm trong buổi họp báo phim sắp tới.