1,190 từ
Đêm phủ một lớp sương mỏng, trăng treo cao giữa trời như một chiếc đĩa bạc tĩnh lặng. Trong khu vườn thượng uyển của phủ quan nhỏ vùng ngoại ô, từng cánh hoa đào rơi lả tả theo làn gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh vừa thanh tĩnh vừa huyền ảo. Linh Nhi đứng đó, mắt ngước nhìn trời, lòng không khỏi bâng khuâng. Mới mười tám tuổi, cô đã sớm rời quê lên thành, để lại sau lưng những kỷ niệm ngọt ngào cùng gia đình, bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Cô vừa từ biệt cha mẹ, vừa lo lắng về ngày đầu tiên ở phủ quan nhỏ nơi cô làm tân khách. Nhưng đêm nay, không phải lo lắng đó khiến tim cô thổn thức, mà là một tiếng kêu yếu ớt vang lên từ phía cuối vườn. Linh Nhi nhíu mày, bước nhẹ nhàng theo âm thanh. Ánh trăng chiếu qua tán cây, in hình bóng mảnh mai của một cô gái đang ngồi thụp xuống, khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi và mệt mỏi.
“Cô… cô có sao không?” Linh Nhi hạ giọng, bước đến gần.
Cung nữ kia quay đầu lại, đôi mắt sợ hãi lóe lên một tia ánh sáng mờ nhạt. “Tôi… tôi bị ngã, chân đau quá…” Giọng cô run rẩy, hầu như không thể đứng dậy.
Linh Nhi không chần chừ, quỳ xuống cạnh cô gái. Cô vừa kéo tay cung nữ, vừa cẩn thận nâng chân người ta lên. “Đừng sợ, tôi sẽ giúp cô. Nhanh, đứng lên cùng tôi.”
Cung nữ mấp máy môi, nước mắt lăn dài, vừa sợ vừa biết ơn. Ánh trăng chiếu trên khuôn mặt của Linh Nhi, làm nổi bật vẻ dịu dàng nhưng kiên nghị của cô. Một người bình thường đi qua vườn thượng uyển này vào giờ này, chắc chắn sẽ không để tâm đến một cung nữ ngã giữa đêm tối, nhưng Linh Nhi không nghĩ vậy. Trong lòng cô, sự trắc ẩn là bản năng, và sự việc này, tưởng chừng nhỏ bé, lại mang theo một cơ duyên kỳ lạ.
Sau một hồi giúp cung nữ bình tĩnh, Linh Nhi dìu cô gái ra đến lối đi lát đá. Bỗng nhiên, từ bóng tối của vườn hoa, một tiếng cười trầm ấm vang lên, dường như hòa cùng gió đêm. Linh Nhi giật mình, ngẩng đầu lên. Một thanh niên đứng đó, áo bào màu lam thẫm, gió thổi bay tà áo, dáng vẻ oai nghiêm nhưng ánh mắt lại có nét tinh quái khiến người đối diện không khỏi chú ý.
“Ngươi… là ai mà dám xuất hiện giữa đêm khuya?” Linh Nhi nghiêm nét mặt, nhưng bên trong lại dấy lên một cảm giác lạ lùng.
Người thanh niên cười khẽ, bước từng bước chậm rãi. “Ta chỉ vô tình đi qua. Hình như, cô vừa cứu một mạng người?” Giọng nói trầm và dứt khoát, như một tiếng chuông vang trong đêm tĩnh lặng.
Cung nữ nhanh chóng đứng vững, cúi người tạ ơn. “Bẩm Hoàng Thượng, chính cô ấy cứu thần thiếp…”
Linh Nhi trợn mắt, sững sờ. “Hoàng… Hoàng Thượng?” Cô không tin vào tai mình. Người đứng trước mặt cô, ánh mắt trầm sâu, oai nghiêm đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải kính nể, lại là Hoàng Thượng đích thực? Làm sao cô có thể tưởng tượng rằng mình – một cô gái quê nhỏ bé – lại có cơ hội gặp gỡ Ngài giữa vườn thượng uyển về đêm?
Hoàng Thượng Hạo mỉm cười, ánh mắt dừng lại trên Linh Nhi, một sự chú ý khác lạ mà cô chưa từng thấy. “Cô tên gì, mà dám dũng cảm xuất hiện giữa đêm khuya và giúp người khác?”
“Bẩm, tên thần thiếp là Linh Nhi, mới lên thành, chưa quen nơi đây…” Giọng Linh Nhi run run, vừa sợ hãi vừa hồi hộp. Ánh trăng soi bóng hai người, tạo nên một khoảng không gian vừa xa lạ vừa thân quen kỳ lạ.
Hoàng Thượng bước tới gần, đôi mắt sáng như ngọc nhìn thấu cả tâm tư của Linh Nhi. “Linh Nhi… một cái tên nhẹ nhàng, hợp với đêm hoa này.” Nghe đến tên, Linh Nhi đỏ mặt, cúi đầu, tim đập nhanh. Cô không hiểu tại sao trong khoảnh khắc ấy, lòng mình lại dậy lên một cảm giác vừa sợ hãi, vừa say mê.
Cung nữ đứng bên cạnh nhanh chóng quỳ xuống, cúi đầu nói: “Bẩm Hoàng Thượng, thần thiếp không sao, nhờ ơn cô ấy mà thần thiếp bình an.”
Hoàng Thượng gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo Linh Nhi. Một khoảng lặng chầm chậm trôi qua giữa đêm hoa, chỉ có tiếng lá xào xạc và hơi thở đều đặn. Linh Nhi cảm thấy như thời gian ngừng lại, không gian quanh cô chỉ còn ánh mắt trầm tĩnh mà quyền lực của Hoàng Thượng, pha lẫn một chút tò mò.
“Cô Linh Nhi, ta sẽ nhớ công lao của cô. Đêm nay, không chỉ cứu một cung nữ, mà còn cứu cả thanh bình của vườn thượng uyển này.” Giọng nói của Hoàng Thượng vừa oai nghiêm, vừa mang một âm hưởng dịu dàng, khiến Linh Nhi không khỏi cảm thấy lòng rung động.
Cô cúi đầu, lời nói nghẹn ngào: “Bẩm Hoàng Thượng, thần thiếp chỉ làm điều phải, không dám…” Nhưng dừng lại, vì ánh mắt của Hoàng Thượng khiến cô không thể nói thêm.
Trong giây lát, Linh Nhi chợt nhận ra một điều lạ lùng: mặc dù vừa gặp gỡ, nhưng ánh mắt ấy lại khiến cô có cảm giác an toàn, như thể đứng trước người không chỉ có quyền lực, mà còn có trái tim biết rung động.
Hoàng Thượng nhìn quanh vườn hoa, rồi nhẹ nhàng nói: “Đêm nay, trăng tròn, hoa nở. Ta sẽ không quên cô – Linh Nhi.”
Những lời nói đó, dù ngắn gọn, nhưng lại in sâu vào tâm trí Linh Nhi. Cô cúi đầu, trong lòng vừa bồi hồi, vừa lo lắng. Bởi lẽ, đêm nay là lần đầu tiên cô bước vào thế giới xa hoa, nguy hiểm nhưng cũng đầy mê hoặc của cung đình, và trái tim cô đã vô tình trúng tiếng sét đầu tiên.
Cung nữ nắm tay Linh Nhi, ánh mắt biết ơn: “Cảm tạ cô, nếu không nhờ cô…”
Linh Nhi mỉm cười, nhưng không nói gì. Cô biết, cuộc gặp gỡ đêm nay không chỉ là một sự tình cờ bình thường. Nó là khởi đầu của một câu chuyện lớn lao, nơi mà hoa nở giữa đêm trăng, nơi mà trái tim con người dần dần bị chi phối bởi những cảm xúc vừa mới lạ vừa sâu sắc.
Hoàng Thượng quay đi, để lại Linh Nhi giữa đêm hoa, với cảm giác vừa rung động vừa e dè. Ánh trăng chiếu lên mái tóc cô, lấp lánh như những vì sao. Linh Nhi đứng lặng, nhìn bóng dáng quyền lực rời đi, trong lòng thầm nhủ: “Người này… không giống bất kỳ ai cô từng gặp.”
Và đêm ấy, giữa vườn hoa rực rỡ dưới trăng thanh, một mầm tình yêu thầm lặng vừa chớm nở.