MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1031

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1031

500 từ · ~3 phút đọc

Chương 1031 Kể từ nay về sau, Kiếm Chủ Nhân Gian không còn lo cho chúng ta nữa! Chúng ta chỉ có thể tự bảo vệ lấy chính mình! Nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Quân, Diệp Huyên đột nhiên phá lên cười, ông ấy biết đứa con trai này của mình đã đoán ra được tất cả ý đồ của ông ấy. Đứa con trai này thật sự rất thông minh! Không hổ là máu thịt của mình! Diệp Huyên cười nói: “Cha bảo vệ cho vũ trụ này đã ba nghìn vạn năm! Tiếp theo, con giúp cha một tay, dẫn bọn họ cùng bước tiếp, được không?” Diệp Quân do dự một lát, sau đó nói: “Hay là cha sinh thêm một đứa nữa đi?” Mẹ kiếp, đây chính là một cái bẫy? Kế thừa gia sản? Có cái rắm! Bây giờ hắn đã có thể dự cảm được những ngày tháng bi thảm tiếp theo rồi. Con mẹ nó, ta muốn phát triển! Ta muốn thô tục! Ta không cần mới đầu đã bị người ta nhắm vào như vậy! Không thể không nói, bây giờ hắn thấy hơi hoang mang, người cha này lại muốn bỏ mặc không làm nữa! Thế thì ai mà chống đỡ nổi? Nghe Diệp Quân nói vậy, Diệp Huyên cười đáp: “Đừng sợ, năm đó cha cũng đi trên con đường như vậy, ông nội con nói với cha rằng thanh niên thì phải chịu khổ nhiều, phải gặp khó khăn và bị giày vò nhiều một chút! Khi trước lúc còn là thanh niên, cha cảm thấy ông ấy đang nói linh tinh, nhưng sau khi làm cha thì cha cảm thấy ông ấy nói cũng có lý!” Diệp Quân sững sờ! Mẹ kiếp! Cha nói như vậy không phải là tiêu chuẩn kép sao? Người làm cha này sao lại giống như đang hãm hại người khác vậy nhỉ? Khoảnh khắc này hình tượng vĩ đại của người cha đang dần sụp đổ. Không được! Diệp Quân vội vàng bình tĩnh lại, không thể để bị lừa như vậy, nếu không tiếp theo e rằng hắn sẽ bị Chân thế giới đánh cho ra bã! Diệp Quân quay đầu nhìn về phía Tần Quan, hắn nghĩ ngợi một lát sau đó nói: “Lúc nhỏ khi con ở thành Hoang Cổ, mỗi lúc con tranh đấu với người khác, người ta luôn chửi con là con hoang không có cha mẹ…” Nghe Diệp Quân nói vậy, mặc dù biết tên này đang cố ý nhưng trong lòng Tần Quan vẫn trỗi dậy một nỗi đau không tên. Tần Quan kéo lấy tay Diệp Quân, khẽ nói: “Con đường của con quả thực con phải tự mình đi, mẹ không có thứ gì khác có thể giúp được cho con nhưng tiền thì luôn đủ”. Tiền luôn đủ! Diệp Quân trầm mặc. Nếu tiền của mẹ đủ dùng, khổ một chút hình như cũng không phải là không thể! Vút!