MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1119

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1119

490 từ · ~3 phút đọc

Chương 1119 Diệp Quân gật đầu. An Nam Tịnh: “Khôi phục thân xác trước đã!” Diệp Quân gật đầu: “Vâng!” Nói rồi hắn lấy ra một chiếc nhẫn không gian rồi chọn ra một đống bảo vật từ trong đó. Ra ngoài chu du, đương nhiên hắn sẽ mang theo trang bị và đan dược tốt rồi. Từ từ phát triển á? Hắn không có thời gian! Vũ trụ Quan Huyên bây giờ có đám Diệp Khải chống đỡ, nhưng hắn biết, đám Diệp Khải có lẽ không trụ được quá lâu, thế nên hắn buộc phải dùng cách nhanh nhất để nâng cao thực lực của mình. Một lát sau, thân xác của hắn dần dần được khôi phục. Như nhớ ra điều gì, Diệp Quân nhìn Tư Thông Thiên hỏi: “Kiếm Chủ Vĩnh Hằng kia thế nào rồi?” Tư Thông Thiên khẽ đáp: “Chết rồi!” Diệp Quân nhíu mày: “Chết rồi sao?” Tư Thông Thiên gật đầu. Diệp Quân trầm giọng nói: “Chân Thần giết à?” Tư Thông Thiên lắc đầu: “Là do Chấp Kiếm Nhân giết!” Chấp Kiếm Nhân! Diệp Quân im lặng. Trước đây hắn từng nghe Liên Song nhắc đến Chấp Kiếm Nhân này, hắn không ngờ thực lực của Chấp Kiếm Nhân này lại mạnh đến vậy! Quá khủng bố! Giờ nhớ lại nhát kiếm kia, lòng hắn vẫn chấn động. Nhưng nhiều hơn vẫn là phấn khởi! Vì hắn phát hiện bây giờ nhớ lại nhát kiếm đó, hắn không còn sợ hãi nữa. Cách tốt nhất để đánh bại nỗi sợ là đối mặt với nó! Chỉ là hơi khổ cho Tháp gia! Một lát sau, thân xác của hắn đã hồi phục, hắn cảm nhận thân xác của mình rồi nhìn An Nam Tịnh, đang định nói thì An Nam Tịnh bỗng hỏi: “Sao vừa nãy lại ra tay?” Diệp Quân suy nghĩ rồi trả lời: “Vì ta phát hiện ra trong lòng mình nảy sinh sự sợ hãi!” An Nam Tịnh nhìn Diệp Quân: “Thế nên cậu đã ra tay à?” Diệp Quân gật đầu: “Nhát kiếm kia rất mạnh, không phải thứ ta bây giờ có thể địch lại, nhưng nếu ta không xuất kiếm thì ta sẽ mãi mãi sống trong ám ảnh của nhát kiếm đó, nó sẽ trở thành ác mộng của ta!” An Nam Tịnh nghiêm túc nhìn Diệp Quân: “Nhưng cậu xuất kiếm thì có thể sẽ chết!” Diệp Quân gật đầu: “Ta biết, song, nếu không xuất kiếm, ta sống không bằng chết!” An Nam Tịnh trầm mặc. Diệp Quân khẽ nói: “Đạo kiếm thế kia muốn ta thần phục quỳ xuống. Nếu ta muốn sống, đơn giản thôi, chỉ cần thần phục và quỳ bò xuống đất là được rồi. Nhưng ta sẽ không làm vậy. Ta cảm thấy làm người đôi lúc có thể hèn nhát, có thể khóc, thậm chí có thể chết, nhưng nhất định phải có khí phách!”