MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1245

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1245

385 từ · ~2 phút đọc

Chương 1245 Dù sao bây giờ chàng trai này đã nhập Phàm Kiếm rồi. An Vương trầm mặc. Tên này thật yêu nghiệt! Bùm! Lúc này, một người đàn ông từ trong đường hầm thời không bước ra, trên miệng ngậm một cọng cỏ dại, dáng đi huênh hoang, trông hơi ngu ngốc. “Mạc Vô Liễm!” Có thần linh kinh ngạc nói. Mạc Vô Liễm? Vô số thần linh trở nên mơ hồ. Lại có thần linh nói: “Thứ hai bảng Chân Võ!” Thứ hai bảng Chân Võ! Đám thần linh sững sờ. Thật ra bọn họ đều khá xa lạ với ba người đứng đầu, ba người đứng đầu trong bảng Chân Võ đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi. Mạc Vô Liễm chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Quân, cười nói: “Thật lợi hại! Ung Khải bị ngươi đánh chết rồi!” Diệp Quân nhìn Mạc Vô Liễm: “Ngươi có phiền nếu ta khôi phục lại cơ thể không?” Mạc Vô Liễm gật đầu: “Phiền! Rất phiền!” Mọi người sững sờ. Mạc Vô Liễm nhìn Diệp Quân, nhấn mạnh lại: “Ta thấy rất phiền!” Gã liếc nhìn người vũ trụ Quan Huyên, cười nói: “Đừng nhìn ta như vậy, các ngươi nhìn ta cũng chẳng có tác dụng gì cả, bởi vì ta rất vô liêm sỉ! Ta thích bắt nạt kẻ yếu, lợi dụng người khác! Ha ha…” Gã lại nhìn Diệp Quân, cười khinh rẻ: “Ta thích người khác nhìn ta với vẻ khó chịu, nhưng lại không thể làm gì ta. Ngươi muốn đánh ta à? Tới đây!” Diệp Quân trầm mặc. Tên này thật không biết xấu hổ! Diệp Quân nở nụ cười, xòe bàn tay ra, kiếm Hành Đạo xuất hiện trong tay hắn. Nếu ngươi đã vô liêm sỉ thì ta cũng không cần mặt mũi nữa. Chết tiệt! Đều không cần mặt mũi! Cũng tốt! An Vương: “…” Thấy Diệp Quân lấy kiếm Hành Đạo ra, nụ cười trên môi Mạc Vô Liễm biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm trọng. Nguy hiểm! Đây là cảm giác lúc này của gã. Có thể đạt tới cấp bậc của gã thì vẫn rất nhạy bén với nguy hiểm, cảm giác lúc Diệp Quân cầm kiếm và lúc không cầm kiếm khác biệt hoàn toàn.