MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1410

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1410

426 từ · ~3 phút đọc

Chương 1326

Trong Tiểu Tháp, Tiểu Tháp bỗng nói: “Có phải hắn lại đang suy đoán gì không?”

Người phụ nữ bí ẩn nói: “Đúng thế”.

Tiểu Tháp nói: “Hắn đoán trúng không?”

Người phụ nữ bí ẩn im lặng một lúc rồi nói: “Nếu là người khác chắc chắn không đoán ra được, nhưng tên này… hắn có thể đấy”.

Tiểu Tháp lặng thinh.

Đầu óc tên khốn này quả thật quá thông minh.

Như nghĩ đến điều gì, Tiểu Tháp bỗng nói: “Rốt cuộc Bát Uyển là ai vậy?”

Giọng nói bí ẩn nói: “Ngươi cũng đoán đi”.

Tiểu Tháp im lặng một lúc rồi nói: “Ngươi đoán ta có đoán không?”

Giọng nói bí ẩn nói: “Ngươi đoán xem ta có dám đánh ngươi không?”

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân kéo Bát Uyển đi ra khỏi rừng trúc đó, hai người đi dọc theo con đường nhỏ giữa sườn núi, sau đó đi đến rừng trúc trên núi.

Cả đường đi, Diệp Quân lại có tâm sự nặng nề.

Nhưng đi được một lúc lâu, Bát Uyển bỗng dừng lại, cô ấy nhìn Diệp Quân, Diệp Quân hỏi: “Sao thế?”, Bát Uyển khẽ nói: “Có thể ăn cơm xong rồi hẵng lên đường không?”

Diệp Quân hơi sửng sốt, sau đó cười nói: “Được”.

Nói rồi hắn ngồi xuống, sau đó bắt đầu nấu cơm cho Bát Uyển.

Bát Uyển ngồi trước mặt Diệp Quân, hai tay ôm chân, cằm tì vào trên đầu gối, trông có vẻ hơi buồn bực không vui.

Diệp Quân cười nói: “Sao thế?”

Bát Uyển lắc đầu không nói gì.

Diệp Quân im lặng một lúc rồi cười nói: “Tạm thời đừng nghĩ nhiều nữa, ăn no rồi lại nghĩ tiếp, thế nào?”

Ăn no!

Nghe Diệp Quân nói thế, Bát Uyển nở nụ cười: “Được được”.

Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Bát Uyển, Diệp Quân bật cười, sau đó bắt đầu nấu cơm cho Bát Uyển.

Bát Uyển cứ thế nhìn hắn, thi thoảng sẽ khẽ cười.

Diệp Quân nhìn Bát Uyển mỉm cười: “Cười gì thế?”

Bát Uyển cong môi: “Ta nhận ra thật ra ngươi cũng đẹp trai đấy chứ”.

“Ha ha!”

Nghe thế Diệp Quân bật cười.

Bát Uyển cũng cười theo, có thể thấy được lúc này cô ấy rất vui.

Mười lăm phút sau, cơm đã nấu xong, thịt cũng đã được hầm xong.

Bát Uyển bắt đầu quét sạch bữa ăn.

Cô ấy thật sự quét sạch bữa ăn, ăn từng miếng lớn, có thể thấy là đói thật.