MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1459

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1459

569 từ · ~3 phút đọc

Chương 1459 Diệp Quân nói: “Con mong muộn một chút”. Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân, Diệp Quân cười nói: “Vì như thế thì có thể học tập cô cô nhiều một chút, hơn nữa cô cô ở đây, chắc chắn cha cũng sẽ về thường xuyên”. Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân không nói gì thêm nữa. Diệp Quân bỗng nói: “Cô ơi, con có một chiêu kiếm kỹ, con thi triển cho người xem, người chỉ dạy cho nhé, được không?” Nói rồi hắn cũng không đợi người phụ nữ váy trắng trả lời đã tung ra một nhát kiếm. Ầm! Thời không nơi nhát kiếm đánh trúng sụp xuống. Đạo kiếm! Nhát kiếm này được hắn sửa lại dựa trên đạo quyền của Chân Thần, một nhát kiếm là một đạo, một đạo là một nhát kiếm, trong kiếm có đạo của mình, đạo của lòng tin vô địch, cho nên khi nhát kiếm này được tung ra, sức mạnh của nó là vô tận, không ai ở cấp bậc dưới Đại Đế có thể ngăn được nó. Thi triển xong, Diệp Quân vội nhìn người phụ nữ váy trắng, vẻ mặt đầy mong đợi. Người phụ nữ váy trắng lại bình tĩnh như nước, không nói gì. Thấy người phụ nữ váy trắng không lên tiếng, Diệp Quân hơi thấp thỏm: “Không tốt sao ạ?” Người phụ nữ váy trắng đang định lên tiếng, nhưng khi nhìn thấy vẻ thấp thỏm của Diệp Quân trước mặt, bà ấy do dự một chút, nhìn gương mặt giống anh trai mình đến bảy tám phần của Diệp Quân, tim bà ấy bỗng mềm nhũn, vẻ mặt thêm vài phần dịu dàng, thế là thay đổi lời mình định nói lúc đầu: “Con mới mười bảy mười tám tuổi mà đã kiên định với lòng tin Kiếm đạo như thế thì cho dù là trong lịch sự lâu dài cũng hiếm thấy chứ đừng nói là thời đại hiện nay”. Nghe thế Diệp Quân mừng rỡ, nở nụ cười rạng rỡ, có thể được người cô này khen ngợi, dĩ nhiên hắn cực kỳ vui mừng. Có điều, ngay lúc này, người phụ nữ váy trắng lại nói: “Nhưng với cá nhân ta, kiếm đạo của con vẫn còn khá nhiều thiếu sót”. Diệp Quân hỏi: “Là sao ạ?” Người phụ nữ váy trắng nhìn Diệp Quân: “Mục tiêu của con là vô địch à?” Diệp Quân gật đầu. Người phụ nữ váy trắng nói: “Tại sao lại phải vô địch?” Diệp Quân nói ngay: “Không ai có thể giết chết con”. Người phụ nữ váy trắng lắc đầu nhưng không nói gì. Diệp Quân vội hỏi: “Sao thế ạ?” Người phụ nữ váy trắng nói: “Lòng tin vô địch mà con nói chẳng qua chỉ là nghé con không biết sợ hổ mà thôi”. Diệp Quân trầm giọng nói: “Ý của cô cô là con chưa từng gặp phải cường giả vô địch thật sự nên tự mình nói vô địch thật ra chỉ là một biểu hiện vô tri thôi”. Người phụ nữ váy trắng nói: “Tại sao nghé con không biết sợ hổ? Vì không biết, vì nó không biết sự lớn mạnh của hổ, nhưng nếu để nó tận mắt nhìn thấy sự mạnh mẽ của hổ, con nói xem nó có sợ hổ không?” Diệp Quân không nói gì.