MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1823

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1823

537 từ · ~3 phút đọc

Chương 1823 Mộc Uyển Du lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải, Ngân Hà Tông ở ngoài tinh vực trong không gian”. Diệp Quân nôn nóng hỏi: “Làm thế nào mới có thể tới đó?” Không thể đến câu lạc bộ Vô Biên thì tới Ngân Hà Tông cũng được. Mộc Uyển Du khẽ thở dài: “Hay là anh tìm cách đến câu lạc bộ Vô Biên đi”. Diệp Quân nghi hoặc nhìn cô ấy. Mộc Uyển Du hỏi Diệp Quân: “Anh có biết tới Ngân Hà Tông khó như thế nào không?” Diệp Quân lắc đầu. Mộc Uyển Du giải thích: “Đầu tiên, cần phải thi vào học viện Ngân Hà, anh biết thi vào học viện Ngân Hà khó như thế nào không? Lấy thành phố Bạch Vân này của chúng tôi làm ví dụ đi, có mấy trăm vạn học viên tham gia thi, nhưng mỗi năm chỉ có hai, ba người thi vào được học viện Ngân Hà. Sau khi vào học viện, hàng năm cũng chỉ có mười người có tư cách tới Ngân Hà Tông…” Nói đoạn, cô ấy liếc nhìn Diệp Quân, cười nói: “Thực ra, có thể thi vào học viện Ngân Hà đã là rất giỏi rồi, bởi vì ở học viện Ngân Hà có thể học tập cổ thuật, mục tiêu của tôi chính là thi vào đó”. Diệp Quân im lặng. Đi Ngân Hà Tông? Nghe Mộc Uyển Du nói một tràng thế, quả thực đi Ngân Hà Tông còn khó hơn đến câu lạc bộ Vô Biên nhiều. Diệp Quân khẽ thở dài, thôi, tìm cách kiếm tiền vào câu lạc bộ Vô Biên đã đi. Không biết Nhị Nha với Tiểu Bạch sao rồi. Hai tên đó hẳn sẽ phải tới tìm mình nhỉ? Sẽ tới… nhỉ? Mộc Uyển Du vào phòng ôm ra một chiếc chăn và gối đầu, đặt lên ghế cạnh Diệp Quân, nói: “Trời lạnh, anh để ý chút nhé”. Diệp Quân nhìn Mộc Uyển Du, mỉm cười: “Cảm ơn Mộc cô nương”. Mộc Uyển Du cười nói: “Không cần khách khí, nói đến cùng thì tôi cũng có phần nào trách nhiệm khiến anh trở nên như bây giờ, mong anh chớ trách tôi mới phải”. Diệp Quân lắc đầu: “Việc này không liên quan đến cô đâu, là chuyện riêng của tôi thôi”. Mộc Uyển Du cười cười: “Anh nghỉ ngơi đi nhé”. Nói đoạn, cô ấy định về phòng, lại chợt nhớ đến một điều, cô ấy quay sang dặn dò Diệp Quân: “Bạn cùng nhà với tôi hơi khó tính chút, nếu anh gặp cô ấy thì cứ nói là bạn tôi nhé”. Diệp Quân gật đầu: “Được”. Mộc Uyển Du gật đầu rồi về phòng, khóa trái cửa lại. Vẫn nên chủ động phòng bị thì hơn. Với người lạ, vẫn phải cẩn thận một chút mới được. Mộc Uyển Du nằm lên giường, ban đầu cô ấy định đi tắm nhưng vì có người ngoài ở ngay sau cánh cửa nên cảm thấy không tiện. Mộc Uyển Du lấy điện thoại di động ra, bấm một số điện thoại: “Cửu Nhi… mình vừa dẫn một anh chàng về nhà”. “Đẹp trai không?” “Rất đẹp trai”.