MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1834

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1834

545 từ · ~3 phút đọc

4 Chương 1834 Tô Tử liếc nhìn Diệp Quân đang mỉm cười, cô ấy thấy hơi tò mò, chàng trai này có vẻ như đang rất vui vẻ. Thần thần bí bí! Tô Tử lắc đầu, thu tầm mắt lại, tập trung lái xe. Không lâu sau, Tô Tử đưa Diệp Quân đến một tòa nhà lớn, Diệp Quân nhìn lên đỉnh tòa nhà: Tập đoàn Tô Thị. Tô Tử nói: “Đi theo tôi!” Diệp Quân gật đầu, đi theo Tô Tử vào trong. Trên đường đi, có rất nhiều người dừng lại gật đầu chào Tô Tử, kính trọng gọi: Sếp Tô. Rất nhiều người đang nhìn Diệp Quân với vẻ tò mò. Tô Tử dẫn Diệp Quân lên tầng cao nhất, sau khi vào văn phòng, một nữ thư ký mang theo rất nhiều tài liệu đi vào. Nữ thư ký nhìn Diệp Quân với vẻ ngạc nhiên, không nói gì, ôm đống tài liệu đến trước mặt Tô Tử, nói: “Sếp Tô”. Nói xong, cô ta đặt đống văn kiện lớn trước mặt Tô Tử, Tô Tử cầm bút bắt đầu ký tên. Thấy Tô Tử bận việc, Diệp Quân ngồi sang một bên, tò mò nhìn xung quanh, phòng làm việc này rất lớn, rất ấm áp, xung quanh còn có mùi thơm thoang thoảng. Một lát sau, Tô Tử buông bút xuống, nói: “Cô ra ngoài đi!” Thư ký gật đầu, thu dọn tài liệu rồi ra ngoài. Tô Tử nhìn Diệp Quân: “Anh còn nhớ nhà mình không?” Diệp Quân đáp: “Nhớ”. Tô Tử nhíu mày: “Không có tiền về nhà à?” Diệp Quân nghĩ một lát rồi nói: “Coi là vậy đi!” Tô Tử im lặng một lúc rồi nói: “Anh Diệp, tôi nghĩ anh không phải người xấu, chỉ là đang gặp khó khăn thôi. Hay là bây giờ tôi cho anh mượn một khoản tiền trước, để anh về nhà, sau này bệnh tình của anh khá hơn rồi trả tôi cũng được”. Mặc dù tiếp xúc không lâu, nhưng cô ấy vẫn cảm nhận được người này không phải người xấu, nếu đã không phải người xấu mà còn gặp khó khăn thì cô ấy sẵn sàng giúp đỡ. Nghe vậy, Diệp Quân vô cùng vui mừng, vội vàng nói: “Vậy thì tốt quá, nhưng tôi không muốn về nhà mà muốn đến một nơi!” Tô Tử tò mò hỏi: “Nơi nào?” Diệp Quân nói: “Câu lạc bộ Vô Biên! Tô Tử cô nương, cô hiểu biết rộng, cô có biết muốn trở thành hội viên của câu lạc bộ Vô Biên cần tốn bao nhiêu tiền không? Tôi muốn…” “Câm miệng!” Tô Tử đột nhiên quát lớn, nhìn chằm chằm vào Diệp Quân, trong mắt tràn đầy vẻ tức giận: “Cút!” Diệp Quân: “…” Diệp Quân sững sờ tại chỗ. Tô Tử bỗng nhấn nút, không lâu sau thư ký nữ đó bước vào. Tô Tử lạnh lùng nói: “Dẫn anh ta ra ngoài”. Thư ký nữ khá ngạc nhiên, nhất thời ngơ ngác. Diệp Quân do dự, sau đó định giải thích nhưng Tô Tử bỗng tức giận nói: “Tiểu Tuyết, còn ngây ra đó làm gì?” Thư ký nữ biến sắc, vội vàng bước đến trước mặt Diệp Quân: “Anh Diệp, mời”.